Con dắt mẹ đi

30/12/2016 | 3840 | Quản trị viên | Về chúng tôi

Mẹ biết mẹ yêu con nhiều lắm. Vì thế mẹ cũng sẽ cố gắng yêu hết những gì thuộc về con.

Nếu ai đó vô tình hỏi mẹ có cảm thấy mệt mỏi, vất vả khi phải chăm con không? Mẹ chỉ biết mỉm cười và nói "Nuôi con ai chả vất vả". Mẹ cũng không biết phải cắt nghĩa cảm xúc của mẹ như thế nào trong suốt chặng đường cùng con.

Tuyệt vọng ư? Không đâu, nuôi con là một quá trình, đây mới chỉ là mấy năm đầu đời sao mẹ đã tuyệt vọng được.  

Đau khổ ư? Không đâu, nhìn gương mặt thiên thần của con sao mẹ lại có thể đau khổ được.

Cô đơn ư? Không đâu, con bám mẹ như cái đuôi sam sao mẹ lại có giây phút cô đơn được.

Hy vọng ư? Chắc chắn rồi, mẹ thật sự chưa bao giờ từ bỏ hy vọng về tương lai của con. 

Cái mẹ đã từng từ bỏ chỉ là công việc, sở thích, đam mê của riêng mẹ mà thôi, để mẹ có thể toàn tâm lựa chọn một con đường: cùng nhau đi trên những con đường mà con thích. Và thực sự, sâu thẳm trong tâm hồn, mẹ thấy mình đã chót yêu cái con đường ấy mất rồi. Nó đầy nắng, đầy gió, đầy cây xanh, có tiếng chim hót, và tất nhiên không có tiếng khoan inh tai của một nhà nào đó đang sửa. Con đường ấy, chỉ có hai mẹ con dắt tay nhau đi, chẳng vướng bận hay nghĩ suy về chuyện gì.

Mẹ không biết, tự bao giờ, mà mẹ lại yêu nhiều đến vậy.    

Mẹ yêu cái cách tự nhiên con cười khanh khách, nụ cười ấy khiến mẹ không thể cưỡng nổi việc bật cười dù lúc ấy mẹ có đang buồn phiền điều gì đi chăng nữa. Con cười thoải mái, chẳng bận tâm đến người xung quanh. Con cười vì đơn giản con thấy vui, và vì con nhìn thấy mẹ.

Mẹ yêu cái vẫy tay của con. Con không gọi đó là vẫy tay, mà con lại gọi đó là quạt vì con luôn nóng mà. Và mỗi khi mẹ bảo con hãy bật quạt số 3 đi thì con lại càng vẫy tay rối rít.

Mẹ không thấy có gì lạ với cái sở thích ngắm quạt của con. Con cứ hết bật, lại tắt và mắt thì mải mê ngắm cái cánh quạt quay vù vù. Mẹ chỉ nhắc con hãy đứng xa ra một chút vì có thể nguy hiểm. Con hiểu ý và nghe lời.

Mẹ yêu cái động tác lắc lư người của con vì khi đấy, con bảo với mẹ là con đang múa ba lê. Ừ, đúng rồi. Con được học múa ba lê từ khi 3 tuổi ở trường mẫu giáo cơ mà. Con thật là người biết yêu nghệ thuật.

Mẹ yêu cái nụ cười mỉm của con mỗi khi con nhìn lên bầu trời. Bầu trời thật trong xanh và đẹp phải không con? Và khi ấy, con thường nói "Mẹ cho con bay lên trên trời".

Mẹ yêu cách con dậm chân liên tục khi ngồi ghế. Điều đó giúp mẹ dễ dàng dạy con nhịp phách khi con ngồi vào đàn. Tay đánh đàn thì chân phải dậm là đúng rồi.

Mẹ thích nhất là những khoảnh khắc hai mẹ con nằm dài trên ghế sô pha. Mẹ cầm vật gì ram ráp để xoa khắp người con. Con nằm yên tận hưởng thật hạnh phúc.

Mẹ yêu cái cách con làm thơ. Thơ cứ tuôn ra khỏi miệng con, mẹ ghi chép chẳng kịp. Khi ấy, giọng con đều đều, chầm chậm như mặt hồ không chút gợn sóng, như tâm hồn phẳng lặng, yên bình của con.

Nếu ai đó hỏi mẹ: con có hạnh phúc không? Mẹ không ngần ngại trả lời là có. Nếu chỉ một lần người đó nhìn thấy khoảnh khắc con cầm chiếc ghế nhỏ ra giữa hành lang chung cư và nghêu ngao hát một giai điệu con thích thì ắt hẳn người đó sẽ hiểu con hạnh phúc đến nhường nào.

Con khó ngủ trưa. Buổi trưa, con thường chồm hết lên giường của bạn nọ, lại lăn sang giường của bạn kia. Ôi trời, trông cái cảnh tượng ấy mới ngộ nghĩnh làm sao. Khi ấy, mẹ chỉ ước được ôm con một cái thật chặt.

Mẹ biết mẹ yêu con nhiều lắm. Vì thế mẹ cũng sẽ cố gắng yêu hết những gì thuộc về con. Những khoảnh khắc, những sở thích ấy có thể lặp đi lặp lại hoặc cũng có thể mất dần theo thời gian. Nhưng đối với mẹ, điều đó không quá quan trọng vì mẹ đã nắm giữ nó thật chắc trong tim mình.

Một mai khi con lớn lên, mẹ cũng có thể kể lại cho con nghe về những khoảnh khắc ấy hoặc cũng có thể không. Nhưng mẹ chắc chắn một điều rằng, mẹ sẽ mỉm cười hạnh phúc mỗi khi nhớ lại chúng.

Mẹ thấy mình thật trưởng thành khi có con!!!   

Sachtuky.com