Chào mừng bạn đến Hà Lan

19/12/2016 | 2049 | Quản trị viên | Tin tức - thông tin

Đây là bài viết của một bà mẹ có con với hội chứng Down (từ năm 1974). Bà cùng với chồng mình đã đi tìm phương pháp để nuôi dạy con, và là những người vận động, giáo dục công chúng hiểu biết hơn về hội chứng này nhằm phát huy tối đa tiềm năng của những trẻ khuyết tật. Con bà Jason sau này cùng với bạn Mitchell Levitz - người cũng bị hội chứng Down đã viết cuốn sách "Count Us in: Growing up with Down Syndrome" nói về cuộc đời và sự phát triển của mình. Cuốn sách sau đó trở thành cuốn sách bán chạy nhất, được tái bản lần thứ tư. Bà mẹ Jason sau này có viết bài "Chào mừng bạn đến Hà Lan" vào năm 1987. Bài này đã được dịch sang nhiều thứ tiếng, được đăng tải nhiều lần trên báo và trên nhiều trang web.

"Welcome to Holland"

Do bà Emily Perl Kingsley viết năm 1987.

Khi bạn sắp có con, nó giống như sửa soạn một chuyến nghỉ hè đi xa kỳ thú - đi qua Ý. Bạn mua một chồng sách du lịch và có nhiều dự định tuyệt vời, Đấu trường Coliseum. Tượng David của Michelangelo. Thuyền gondola ở Venice. Bạn có thể học mấy câu thông thường bằng tiếng Ý. Chuyện hào hứng biết bao.

Sau nhiều tháng sôi nổi ngóng chờ, ngày mong đợi cuối cùng tới. Bạn mang hành lý lên đường. Mấy tiếng đồng hồ sau phi cơ hạ cánh. Cô tiếp viên bước ra và nói 'Chào mừng bạn tới Hà Lan'.

'Hà Lan ư ?!?' Bạn hỏi. 'Cô nói Hà Lan là sao ? Tôi ghi tên đi Ý mà ! Lẽ ra tôi phải tới Ý chứ ! Cả đời tôi chỉ mơ đi Ý'.

Nhưng có thay đổi về đường bay, họ đáp xuống Hà Lan và bạn phải ở đó.

Điều quan trọng là họ không đưa bạn tới nơi ghê gớm, đáng ghét, chỗ dơ bẩn, đầy bệnh tật, đói khó và chuột bọ. Nó chỉ là một chỗ khác.

Thế nên bạn phải đi ra mua những sách du lịch mới, phải học ngôn ngữ mới, và rồi bạn sẽ gặp một nhóm người hoàn toàn mới mà bình thường bạn có thể không bao giờ gặp.

Nó chỉ là một chỗ khác. Nó chậm rãi hơn Ý, không lộng lẫy bằng, nhưng sau khi bạn ở đó một thời gian và quen thuộc, bạn nhìn chung quanh ... và bắt đầu nhận xét là Hà Lan có cối xay gió ... có hoa uất kim hương (tulip). Hà Lan có cả họa sư  Rembrandt.

Nhưng ai mà bạn biết cũng bận rộn đi đi về về từ Ý ... và mọi người khoe khoang là họ có được giờ phút tuyệt vời ở đó ra sao. Trong suốt đời còn lại bạn sẽ nói, 'Phải rồi, đó là nơi đáng lẽ tôi phải đi. Đó là điều mà tôi đã dự định.'

Và nỗi đau đớn về việc ấy sẽ không bao giờ mất đi, mãi mãi còn đó ... vì việc tàn lụi giấc mơ ấy là sự mất mát hết sức đáng kể.

Nhưng ... nếu bạn dành cả đời than khóc sự kiện là bạn đã không được tới Ý, thì có thể không bao giờ bạn được thoải mái để hưởng những điều rất đặc biệt, rất dễ thương ... về Hà Lan.

I am often asked to describe the experience of raising a child with a disability—to try to help people who have not shared that unique experience to understand it, to imagine how it would feel. It’s like this. . . .

When you’re going to have a baby, it’s like planning a fabulous vacation trip—to Italy. You buy a bunch of guide books and make your wonderful plans. The Coliseum. The Michelangelo David. The gondolas in Venice. You may learn some handy phrases in Italian. It’s all very exciting.

After months of eager anticipation, the day finally arrives. You pack your bags and off you go.

Several hours later, the plane lands. The stewardess comes in and says, “Welcome to Holland.”

“Holland?!?” you say. “What do you mean Holland?? I signed up for Italy! I’m supposed to be in Italy. All my life I’ve dreamed of going to Italy.”

But there’s been a change in the flight plan. They’ve landed in Holland and there you must stay.

The important thing is that they haven’t taken you to a horrible, disgusting, filthy place, full of pestilence, famine and disease. It’s just a different place. So you must go out and buy new guide books. And you must learn a whole new language. And you will meet a whole new group of people you would never have met. It’s just a different place.

It’s slower-paced than Italy, less flashy than Italy. But after you’ve been there for a while and you catch your breath, you look around . . . and you begin to notice that Holland has windmills . . . and Holland has tulips. Holland even has Rembrandts.

But everyone you know is busy coming and going from Italy . . . and they’re all bragging about what a wonderful time they had there. And for the rest of your life, you will say “Yes, that’s where I was supposed to go. That’s what I had planned.” And the pain of that will never, ever, ever, ever go away . . . because the loss of that dream is a very very significant loss.

But . . . if you spend your life mourning the fact that you didn’t get to Italy, you may never be free to enjoy the very special, the very lovely things . . . about Holland.