Dạy trẻ tự kỷ đọc cảm xúc

06/12/2016 | 11664 | Quản trị viên | Kiến thức - Phương pháp can thiệp

Dạy trẻ tự kỷ đọc cảm xúc: Cẩm nang thực hành dành cho giáo viên và phụ huynh bao gồm rất nhiều ví dụ, hình ảnh trực quan. Đây là tài liệu rất tốt để dạy trẻ tự kỷ từ độ tuổi 4 - 13 tuổi. Sách được dịch và chia sẻ miễn phí bởi CLB Trẻ tự kỷ Hà Nội.

Dạy trẻ tự kỷ đọc cảm xúc

DẠY TRẺ TỰ KỶ ĐỌC CẢM XÚC: 

Hướng dẫn thực hành cho Giáo viên và Cha mẹ

Dịch từ cuốn: Teaching Children with Autism to Mind-Read:

A Practical Guide for Teachers and Parents

Tác giả: Patricia Howlin, Simon Baron-Cohen, Julie A. Hadwin

Sách được dịch và chia sẻ miễn phí bởi CLB Trẻ tự kỷ Hà Nội.


Mở đầu

Danh sách các hình sử dụng trong sách

1.1. Tình huống với Anne Sally (tái bản từ Baron – Cohen Leslie and Frith, 1985)

1.2. Các biểu hiện của trạng thái cảm xúc thể hiện trên gương mặt (tái bản từ Paul Ekman và Wallace V. Friesen, “Gương mặt thật”, 1975)

2.3. Các trạng thái cảm xúc thể hiện trên gương mặt thông qua hình vẽ (trích từ Hobson, 1989)

2.4. Nos 1 – 48. Các bức tranh và hình ảnh sử dụng trong việc nhận dạng các trạng thái cảm xúc dựa trên tình huống

2.5. Nos 1 – 24. Các bức tranh và hình ảnh sử dụng trong việc nhận dạng các trạng thái cảm xúc dựa trên nguyện vọng, nguyện vọng

2.6. Nos 1A – 12D. Các bức tranh và hình ảnh sử dụng trong việc nhận dạng các trạng thái cảm xúc dựa trên niềm tin

3.1. Tài liệu và hình ảnh sử dụng trong việc tiếp cận và dạy khả năng đặt mình vào góc nhìn của đối phương cấp độ đơn giản

3.2. Tài liệu và hình ảnh sử dụng trong việc tiếp cận và dạy khả năng đặt mình vào góc nhìn của đối phương cấp độ phức tạp

3.3. Tài liệu và hình ảnh sử dụng trong việc tiếp cận và dạy khả năng hiểu “nhận thức xuất phát từ những gì nhìn thấy”

3.4. Tài liệu và hình ảnh sử dụng trong việc tiếp cận và dạy khái niệm “niềm tin trùng với thực tế”

3.5. Tài liệu và hình ảnh sử dụng trong việc tiếp cận và dạy khái niệm “niềm tin không trùng với thực tế”

5.1. Charlie muốn loại kẹo ngọt nào? (trích từ Baron – Cohen et al, 1995)

Danh sách các bảng biểu

1.1. Năm cấp độ giảng dạy về các trạng thái tinh thần

1.2. Một số nguyên tắc cơ bản dạy các khái niệm trạng thái tinh thần

4.1 Ví dụ đã chuyển thể về trò chơi ngẫu hứng

4.2 Phát triển khả năng chơi tự phát: Ví dụ 1 4.3 Phát triển khả năng chơi tự phát: Ví dụ 2

VÀI LỜI VỚI GIÁO VIÊN VÀ PHỤ HUYNH

Quyển sách này sẽ mang đến cho bạn một kho tàng tài liệu quý báu, giúp bạn vận dụng một cách thực tiễn tại nhà hoặc tại trường học. Đừng nản lòng bởi số lượng tài liệu trong quyển sách này quá nhiều. Chúng được đưa để giúp bạn có thể có nhiều ví dụ minh họa bằng những cách tinh tế khác nhau, nhằm tăng cường khả năng hiểu biết của con bạn về tâm tư, suy nghĩ, dự định, mong ước, nguyện vọng và cảm xúc. Có thể bạn sẽ cảm thấy mơ hồ đối với một số thuật ngữ chuyên ngành dùng trong quyển sách này (ví dụ như trong phần giới thiệu). Xin chớ vội nản chí, bởi vì những thuật ngữ đó thật ra chỉ để cung cấp cho những độc giả chuyên môn nền tảng về khoa học của cách dạy này. Chúng tôi hi vọng rằng quyển sách sẽ trở thành một tài liệu hướng dẫn dễ hiểu, thông qua các bức tranh, và bạn sẽ thấy nó hữu dụng. Chúng tôi, những người viết nên quyển sách này, thực lòng nguyện vọng được bạn đọc đóng góp ý kiến để chúng tôi có thể chỉnh sửa nó một cách hoàn chỉnh nhất.

LỜI CẢM ƠN

Công trình này được tài trợ bởi Mental Health Foundation và Bethlem – Maudsley Trust với sự đồng ý của Simon Baron – Cohen và Pat Howlin. Được xuất bản năm 1996. “Chúng ta có thể dạy cho những trẻ em bị chứng bệnh tự kỉ hiểu các khái niệm cảm xúc, niềm tin, và sự giả vờ không?” Bệnh tâm thần học và sự phát triển. 8. 345 – 365


Trân trọng cảm ơn CLB Trẻ tự kỷ Hà Nội đã dịch và chia sẻ cuốn sách này


NỘI DUNG

Phần I

Giới thiệu 

PHẦN II - DẠY CÁC TRẠNG THÁI CẢM XÚC

Năm cấp độ nhân biết cảm xúc

Cấp độ 1 - Nhận biết biểu hiện trên khuôn mặt dựa vào bức ảnh

Cấp độ 2 - Nhận biết trạng thái cảm xúc từ các hình vẽ đơn giản

Cấp độ 3 - Nhận biết trạng thái cảm xúc dựa vào tình huống

Cấp độ 4 - Nhận biết trạng thái cảm xúc dựa vào nguyện vọng

Cấp độ 5 - Nhận biết trạng thái cảm xúc dựa vào niềm tin

Phần III - DẠY KHẢ NĂNG NẮM BẮT THÔNG TIN CỦA NGƯỜI KHÁC

Năm cấp độ nhận biết khả năng nắm bắt thông tin

Cấp độ 1 - Nhận thức trực giác đơn giản

Cấp độ 2 - Nhận thức trực giác phức tạp

Cấp độ 3 - Hiểu biết nguyên tắc "Trực quan dẫn đến tri thức"

Cấp độ 4 - Dự đoán hành động dựa trên nhận thức của người khác

Cấp độ 5 - Hiểu biết về niềm tin sai (không trùng với thực tế)

Phần IV - PHÁT TRIỂN KHẢ NĂNG CHƠI GIẢ VỜ

PHẦN V - ĐỊNH HƯỚNG TƯƠNG LAI

PHỤ LỤC


 

PHẦN I

Giới thiệu

NỀN TẢNG VÀ MỤC ĐÍCH CỦA QUYỂN SÁCH

Tự kỉ là một hội chứng rối loạn phức tạp, ảnh hưởng đến rất nhiều chức năng khác nhau của trẻ. Sự phát triển giao tiếp và tương tác xã hội bị ngưng trễ, kể cả những trẻ có trí tuệ phi ngôn ngữ bình thường, và những khó khăn này càng trầm trọng thệm bởi những lối ứng xử cứng nhắc, những thói quen và sở thích đến độ ám ảnh. Mặc dù “sự bí ấn” của hội chứng này đã thôi thúc sự kì công nghiên cứu của nhiều nhà khoa học trước đó, nhưng người ta vẫn chưa tìm ra nguyên nhân của nó. Các yếu tố về gen rõ ràng là một phần quan trọng trong nhiều trường hợp, tuy nhiên đến thời điểm chúng tôi viết cuốn sách này, người ta vẫn chưa tìm ra được một cơ chế di truyền cụ thể nào. Một số phương pháp điều trị hiệu quả, thường là thiên về hành vi, đã được áp dụng để giảm bớt một số vấn đề thứ yếu, nhưng những bất thường về khả năng giao tiếp và tương tác xã hội của những trẻ em bị chứng bệnh tự kỉ thì vẫn tỏ ra không được cải thiện bởi các biện pháp can thiệp. Quyển sách này tập trung vào giải quyết vấn đề đó.

NHỮNG NỖ LỰC NHẰM CẢI THIỆN NHỮNG KHIẾM KHUYẾT VỀ GIAO TIẾP VÀ TƯƠNG TÁC XÃ HỘI CỦA NGƯỜI TỰ KỶ

Trong lịch sử, đã có hàng trăm nghiên cứu nhằm phát triển khả năng giao tiếp và tương tác xã hội cho trẻ em và người lớn bị mắc chứng bệnh tự kỉ. Thuốc, vitamin, các chế độ ăn, các biện pháp can thiệp như “ôm ấp”, “âm nhạc”, “thú nuôi”, các chương trình hỗ trợ giao tiếp, các chương trình vật lý trị liệu và kích thích các giác quan, và nhiều phương pháp nữa cũng đều có những người tán thưởng. Tuy nhiên, số ít các nghiên cứu đó có thử nghiệm chứng minh. Những phương pháp can thiệp thành công nhất thường phải có cấu trúc rất chặt chẽ, tập trung vào việc phát triển những kĩ năng giao tiếp và xã hội phù hợp. Việc cho những trẻ binh thường tham gia như người trị liệu đã được tìm hiểu trong nhiều nghiên cứu và những kỹ thuật giảm sự bồn chồn đã tỏ ra có hiệu quả trong việc cải thiện tương tác xã hội. Phương pháp đóng vai và kịch cũng có thể sử dụng để phát triển các kĩ năng này. Ghi hình cũng là một biện pháp tốt nhằm cung cấp những phản hồi chính xác và giúp giảm thiểu những hành vi như nhìn không đúng mực, nhăn mặt, hay nói những câu kỳ quặc.

HẠN CHẾ CỦA CÁCH TIẾP CẬN TRUYỀN THỐNG

Mặc dù các chương trình phát triển kĩ năng giao tiếp và tương tác xã hội có thể có một tầm ảnh hưởng rất lớn đối với các chức năng xã hội, nhưng khả năng trẻ biết khái quát để áp dụng vào những bối cảnh chưa được dạy thường là vẫn còn hạn chế. Hơn nữa, có rất ít bằng chứng thực tế nói về sự cải thiện khả năng hiểu biết xã hội. Những biểu hiện khác thường về các kĩ năng giao tiếp ngôn ngữ và phi ngôn ngữ (ánh mắt, cử chỉ, điệu bộ…) vẫn chưa được khai thác triệt để. Có lẽ, các vấn đề mà người tự kỉ thường gặp còn rất nhiều điều khó giải thích. Vì vậy, cũng không mấy ngạc nhiên khi các nghiên cứu trước đó thường tập trung vào việc củng cố và phát triển các kĩ năng cơ bản, mà chưa thể vượt ra khỏi những hạn chế. Từ đó, cũng có lí khi kết luận rằng, việc tập trung phát triển các vấn đề chính về khả năng hiểu biết xã hội có thể tạo nên nhiều thay đổi trong cung cách ứng xử. Như vậy, thay vì cố gắng thay đổi các hành vi ứng xử cụ thể, các phương pháp tiếp cận lại nhằm vào mục đích phát triển kĩ năng giao tiếp xã hội. Tuy nhiên, đâu là lĩnh vực chính tác động đến sự phát triển kĩ năng giao tiếp và tương tác xã hội? Những nghiên cứu gần đây đã tập trung vào tầm quan trọng của “thuyết tâm ý”, và xung quanh vấn đề này chúng tôi sẽ bàn kĩ về các biện pháp tiếp cận cụ thể

 

TRẺ THƯỜNG VỚI KHẢ NĂNG ĐỌC SUY NGHĨ NGƯỜI KHÁC

“Thuyết tâm ý” được định nghĩa như là khả năng suy đoán trạng thái tâm lí tình cảm của người khác (suy nghĩ, niềm tin, nguyện vọng và dự định của họ, v.v…), và khả năng sử dụng thông tin này để lý giải: những điều họ nói, hành vi ứng xử của họ, và dự đoán được những điều họ sẽ làm tiếp theo. Khi trẻ bắt đầu nói, thường là chúng sẽ nói về những hành động chỉ trạng thái tinh thần. Từ khoảng 18 đến 30 tháng tuổi, những đứa trẻ phát triển bình thường đã nhắc đến các trạng thái tinh thần: cảm xúc, nguyện vọng, niềm tin, suy nghĩ, ước mơ, năng lực. Đến khoảng 3 – 4 tuổi, như một số nghiên cứu thí nghiệm đã chỉ ra, khả năng suy đoán tâm ý người khác của trẻ đã rất phát triển rồi. Tuy nhiên, xuất hiện một số nghiên cứu tranh cãi rằng khả năng suy đoán này gọi là “thuyết” thì có phù hợp không. Chúng tôi không bàn luận đến vấn đề này, mà sẽ dùng từ trung tính hơn là khả năng đọc tâm ý của đối phương.

Dennett đề xuất cách trắc nghiệm khả năng đọc tâm ý đối phương bằng cách đưa ra các tình huống tồn tại những “niềm tin không trùng với thực tế”. Giả sử một đứa trẻ biết tiền để trong một chiếc lọ sứ Trung Quốc, nhưng cũng biết rằng Burglar Bill vẫn đinh ninh tiền vẫn để trong ngăn kéo bàn. Nếu hỏi trẻ: Burglar Bill sẽ tìm tiền ở đâu, đứa trẻ sẽ biết suy luận là Burglar sẽ tìm tiền ở ngăn kéo bàn. Wimmer và Perner nhận thấy trẻ em độ 4 tuổi là đã làm đúng bài trắc nghiệm này. Xem cụ thể quy trình trắc nghiệm ở hình 1.1

Hình 1.1. Tình huống cho Sally Anne (trích từ Baron – Cohen, Leslie và Frith, 1985)

Như các bạn thấy, trắc nghiệm này đòi hỏi bạn phải nhận định được là vì khi hòn bi bị cất đi chỗ khác, Sally không có ở đó, Sally không nhìn thấy điều đó và vì thế Sally sẽ không biết nó đã bị đổi chỗ, và vì thế hẳn là cô áy vẫn đinh ninh là nó vẫn ở chỗ cũ. Và khi ta hỏi: “Sally sẽ tìm hòn bi của mình ở đâu?” (thực tế là câu hỏi về suy nghĩ của Sally) thì đa số trẻ tầm 4 tuổi sẽ trả lời đúng.

Khả năng hiểu về "niềm tin không trùng với thực tế" là rất phức tạp, bởi vì một đứa trẻ sẽ phải hiểu Sally đinh ninh điều gì để dự đoán những hành động tiếp theo của Sally. Tuy nhiên, từ khi còn nhỏ, trẻ thường đã ý thức được là mọi người đều nắm giữ những thông tin nhất định trong đầu, nghĩa là họ nằm giữ thông tin ở các mức khác nhau. Một cách trắc nghiệm khả năng này ở trẻ nhỏ là bài khả năng đặt mình vào góc nhìn trực quan của người khác.

Có hai Cấp độ: Cấp độ 1 là khả năng suy luận đối phương có thể nhìn thấy những gì, thường xuất hiện ở trẻ tầm hai tuổi. Nghĩa là trẻ hai tuổi đã có thể bầy một vật cho người khác xem hoặc cất đi không cho xem nữa, khi ta yêu cầu. Cấp độ 2 là biết suy luận vật đó sẽ trông như thế nào từ góc nhìn của đối phương. Khả năng này cần nhiều thời gian để trau dồi phát triển hơn.

Thực tế là phải đến độ 3 - 4 tuổi, trẻ thường mới có thể làm được bài kiểm tra này. Ví dụ, nếu người kiểm tra và trẻ ngồi ở hai góc nhìn khác nhau, trẻ 3 tuổi sẽ không thể chỉ ra đúng người kia sẽ nhìn thấy con rùa trông như thể nào: cạnh phải đảo lên hay hình sẽ lộn ngược hẳn chiều so với trẻ. Một hệ quả từ quá trình trau dồi khả năng đọc suy nghĩ của người khác là trẻ có thể hiểu nguyên lý “nhận biết xuất phát từ những gì nhìn thấy”.

Ví dụ, trẻ 3 tuổi có thể dễ dàng chỉ ra ai trong số hai người: một đã nhìn vào hộp đựng đồ, còn một chỉ sờ vào hộp, là người biết trong hộp có gì. Khả năng này chứng tỏ rằng, từ khi còn rất nhỏ, trẻ đã nhận thức được về tầm quan trọng của việc tiếp cận thông tin để thu nạp kiến thức. Có quá nhiều điều có thể nói về cách trắc nghiệm khả năng trẻ hiểu mỗi người nắm bắt thông tin ở cấp độ khác nhau.

Còn ước muốn và cảm xúc thì sao? Ước muốn thường được coi là một yếu tố nữa của trạng thái tinh thần bên cạnh niềm tin, giúp ta hiểu được hành vi của người khác. Hiểu được ước muốn và niềm tin, người ta có thể lý giải: được tất cả các hành vi ứng xử của người đó. Ví dụ, khi xem một bộ phim, để lý giải: tại sao diễn viên chính lại đi nhón chân vào căn hộ trống không của mình, chúng ta có thể lý giải: nhân vật đó tin rằng có ai đó ở trong căn hộ và anh ta muốn đột nhập vào căn hộ mà không bị ai phát hiện.

Có một số nghiên cứu nói rằng, trẻ thường nhận biết về ước muốn trước rồi mới đến niềm tin – thực tế, trẻ hai tuổi là đã nhận thức rõ ràng về ước muốn rồi. Ta có thể lý giải: khủng hoảng tuổi lên 2 là do trẻ dần dà nhận thức ra sự khác biệt giữa ước muốn của mình và của bố mẹ.

Về khả năng hiểu các trạng thái cảm xúc, ngay cả trẻ nhỏ cũng có thể phân biệt được nét mặt thể hiện vui, buồn, giận giữ, lo sợ. Đến khoảng 3 tuổi, trẻ em có thể dự đoán được tình huống nào sẽ dẫn đến cảm xúc gì, và khoảng 4 tuổi, chúng có thể suy đoán cảm xúc của mọi người từ ước muốn và niềm tin của họ. Ví dụ, nếu John đang mong một quyển sách mới, nhưng anh ta cho rằng trong hòm đồ không có quyển sách mới thì anh ta sẽ cảm thấy buồn.

Một trạng thái tinh thần quan trọng nữa đã và đang được nghiên cứu sâu đó là khả năng giả vờ. Đứa trẻ bắt đầu chơi các trò chơi giả vờ từ 10 – 18 tháng tuổi. Những thử nghiệm đối với trẻ thường đã biết nói cho thấy một khi chúng biết trả lời các câu hỏi, là chúng đã biết phân biệt giả vờ khác với thực tế. Chúng có thể lấy quả chuối để giả vờ chơi trò gọi điện thoại, mà không hề lẫn lộn chức năng sử dụng của hai vật này. Rõ ràng đây là một thành tựu không đơn giản.

 

TẦM QUAN TRỌNG CỦA KHẢ NĂNG ĐỌC TÂM Ý CỦA NGƯỜI KHÁC: CHÚNG TA DÙNG KHẢ NĂNG NÀY VÀO MỤC ĐÍCH NÀO?

Để lý giải các ứng xử xã hội

Đến đây, chúng ta nên dừng lại để nghiên cứu xem lí do vì sao trẻ lại trau dồi tập hợp những lượng kiến thức vô cùng rộng lớn như vậy: lợi ích của nó là gì? Khả năng đọc suy nghĩ của người khác đóng một vai trò trong việc hiểu thế giới con người. Hiểu trạng thái tinh thần của một người là cách dễ dàng nhất để hiểu họ. Chữ hiểu ở đây hàm ý là hình thành những lý giải: cho hành vi của họ và dự đoán họ sẽ có hành động gì tiếp theo. Khả năng đọc được suy nghĩ của người khác cũng được biết đến với một thuật ngữ khác, đó là “tâm lí học quần chúng”. Và đây có thể là một thuật ngữ hay hơn để diễn tả khả năng đọc suy nghĩ của người khác. Mỗi khi chúng ta ra đường, là chúng đã phó thác mạng sống của mình vào niềm tin rằng đại đa số người tham gia giao thông đều có niềm tin, ước muốn, và cách ra quyết định chung giống ta.

Để lý giải các hành vi giao tiếp

Chức năng thứ hai của khả năng đọc được suy nghĩ của người khác là để hiểu hành vi giao tiếp. Như Grice, một triết gia ngôn ngữ đã nói điều quan trọng nhất mà chúng ta làm khi tìm ý nghĩa lời nói của người khác là mường tượng xem ý đồ giao tiếp của họ là gì. Vì vậy, khi một cảnh sát bảo: “Bỏ nó xuống!”, tên trộm không hề cảm thấy từ nó quá mập mờ khó hiểu. Mà tên trộm sẽ nhanh chóng hiểu ra rằng ý của cảnh sát là cái súng hắn đang cầm và cảnh sát chủ ý để tên trộm tự hiểu mình dùng từ theo nghĩa đó. Tương tự, nếu một thầy giáo dạy mĩ thuật nói với học sinh: “Hôm nay chúng ta sẽ tô màu cho một chú thỏ trong chuồng”, mọi người trong lớp đều hiểu thế không có nghĩa là mình sẽ tô trực tiếp lên người con thỏ bất hạnh đó. Rõ ràng, để giải mã nghĩa bóng của ngôn ngữ (như mỉa mai, châm biếm, nói phóng đại hay hài hước), khả năng đọc tâm ý là rất quan trọng. Những phân tích trên cho thấy khi ta giải mã lời nói, ta đang làm rất nhiều việc chứ không đơn thuần là làm việc với ngôn ngữ. Chúng ta giả định về trạng thái tinh thần của đối phương. Grice không giới hạn phân tích này chỉ với lời nói, mà lập luận rằng quá trình tương tự cũng diễn ra với giao tiếp phi ngôn ngữ. Ví dụ khi người A dang tay hướng về phía cửa ra vào, và lòng bàn tay mở, người B sẽ lập tức cho rằng người A có ý là (chủ ý để cho B hiểu là) anh ta sẽ đi qua cửa ra vào. Để giao tiếp thành công, người ta còn phải sử dụng đến khả năng này khi để ý xem đối phương đã nắm bắt thông tin đến đâu: cân nhắc xem người nghe đã biết và chưa biết gì rồi, cần bổ sung thêm những thông tin gì nữa để người nghe hiểu ý đồ giao tiếp của mình. Hơn nữa, đê giao tiếp thành công, người nói cần phải theo dõi xem thông điệp của mình có được hiểu đúng như chủ ý của mình không, hay cần phải diễn giải lại để làm rõ những chỗ còn mập mờ với người nghe. Để hiểu được những trao đổi theo kiểu này, ta không chỉ đơn thuần là đưa ra lời nói. Nó liên quan rất nhiều đến khả năng đọc suy nghĩ của người khác.

Những ứng dụng khác

Vai trò của việc đọc được suy nghĩ của người khác trong việc phát triển giao tiếp xã hội khỏi cần phải bàn là vai trò quan trọng nhất. Tuy nhiên, có một số chức năng khác cũng không kém phần quan trọng. Chúng ta hãy tìm hiểu. Thứ nhất là sự dối trá. Dối trá là tìm cách thuyết phục ai đó tin rằng một điều gì đó trái với thực tế. Những đứa trẻ phát triển bình thường đã biết gạt người khác ngay khi chúng nắm được khái niệm “niềm tin không trùng với thực tế”, vào tầm khoảng 4 tuổi.

Thứ hai là sự cảm thông. Khả năng đọc được suy nghĩ của người khác tự ban cho trẻ khả năng suy luận cách mọi người có thể diễn giải và cảm nhận sự việc. Ví dụ, trẻ 3 tuổi có thể hiểu được trạng thái cảm xúc của người khác do ngoại cảnh gây ra và tầm 5 tuổi, chúng đã rất thạo việc hiểu cảm nhận của người khác, người ta có thể nghĩ gì (Ví dụ, Jane đang vui vì cô nghĩ rằng cô ấy đã thắng cuộc). Thứ ba, là tự ý thức và tự kiểm điểm bản thân. Ngay khi đứa trẻ gắn được trạng thái tâm lí cho bản thân, trẻ sẽ phản ánh lại trong tâm trí. Điều này cũng giải thích tại sao đứa trẻ 4 tuổi lại có thể phân biệt được bề ngoài với bản chất và biết nhận ra mình đã tưởng nhầm (Tôi nghĩ rằng đó là “X”, nhưng có thể tôi đã sai), và nguyên nhân dẫn đến hành vi của chúng (Tôi tìm quả bóng dưới gầm xe hơi vì tôi nghĩ rằng nó nằm dưới đó), cũng như nguồn thu nạp thông tin của chúng (Tôi biết hôm nay là sinh nhật của Kate vì mẹ đã nói với tôi). Thứ tư, là để hướng dẫn hay nố lực thay đổi tâm trí của một người, bằng cách thuyết phục. Việc hiểu ra ý nghĩ và niềm tin được hình thành từ các thông tin mà người đó tiếp cận được cho ta một khả năng là cho họ những thông tin nhất định để thay đổi cách hiểu và nghĩ của họ.

 

SỰ VÔ TÂM CỦA NGƯỜI TỰ KỶ

Khả năng hiểu được suy nghĩ của chính mình và của người khác xuất hiện khá tự nhiên từ nhỏ. Tuy nhiên, theo ngày càng nhiều các nghiên cứu, trẻ tự kỉ gặp những khó khăn đặc biệt trong việc lý giải: các trạng thái tâm lí. Người ta giả định rằng những thiếu hụt này là do những bất thường trong phát triển vốn là đặc điểm của chứng rối loạn này.

Ví dụ, khi trắc nghiệm về khả năng hiểu "niềm tin không trùng với thực tế", trẻ tự kỉ làm sai nhiều hơn so với trẻ thường và kể cả những đứa trẻ tiếp thu kém tuổi thần kinh ít hơn. Đa số trẻ tự kỉ trả lời sai, chỉ một số ít trả lời đúng – khoảng 20-35 %. Đến phần khó hơn về hiểu niềm tin (gồm việc hiểu các niềm tin thứ cấp, hay niềm tin lồng trong niềm tin (ví dụ, Anne nghĩ rằng Sally nghĩ x) - thường là trẻ thường tầm 6 -7 tuổi đều trả lời đúng - nhiều trẻ tự kỷ ở độ tuổi vị thành niên vẫn trả lời sai.

Có vẻ như trẻ tự kỷ hầu như không hiểu về niềm tin ở mức độ của trẻ thường 3-4 tuổi. Và có khiếm khuyết rõ rệt về khả năng hiểu về niềm tin ở mức độ của trẻ 6-7 tuổi. Rõ ràng là có gì đó không ổn trong quá trình trau dồi khả năng hiểu khái niệm niềm tin.

Sự thiếu hụt khả năng hiểu niềm tin của người khác ở người tự kỷ thể hiện rõ trong các trắc nghiệm về “lừa phỉnh”. Như đã nói ở trên, vì lừa phỉnh liên quan đến việc thao túng niềm tin, nên việc này cũng dể hiểu. Trong trò giấu đồng xu, một bài kiểm tra đơn giản về khái niệm “lừa phỉnh”, trẻ được yêu cầu giấu một đồng xu trong bàn tay này hoặc bàn tay kia, trẻ tự kỷ thường không biết giấu đi những gì có thể khiến người kia đoán được đồng xu giấu ở đâu.

Ví dụ, chúng quên nắm tay không có đồng xu lại hoặc giấu ngay trước mặt người kia, hoặc chỉ cho người đó thấy đồng xu được giấu ở đâu trước khi họ đoán. Ngược lại, trẻ khiếm khuyết về nhận thức, và trẻ thường 3 tuổi lại rất ít mắc những lỗi kiểu này. Vậy còn nhận thức của người tự kỷ về với các trạng thái tâm lí của người khác thì thế nào? Khi hỏi trẻ tự kỷ rằng nhân vật trong câu chuyện cảm thấy như thế nào khi anh ta được cho một thứ mà anh ta thích hoặc không thích, có vẻ chúng ít khiếm khuyết về phần này, so với trẻ có tuổi thần kinh gần bằng. Việc nhận biết khía cạnh đơn giản này của trạng thái cảm xúc có vẻ vẫn nằm trong khả năng của chúng.

Tương tự, khi kiểm tra nhận thức của chúng về khả năng đặt mình vào góc nhìn của đối phương ở cả hai cấp độ, chúng có vẻ ít bị khiếm khuyết. Một tập hợp những trạng thái tâm lí nữa là cảm xúc. Trong những nghiên cứu trước đó của mình, Hobson nhận thấy rằng trẻ tự kỷ tỏ ra tệ hơn hẳn so với các nhóm trẻ khác ở bài tập về nhận ra nét mặt.

Một nghiên cứu khác tập trung không phải về việc nhận biết mà là phán đoán cảm xúc. Mục đích của những nghiên cứu này là để xem trẻ tự kỷ hiểu đến mức nào về nguyên nhân dẫn đến những cảm xúc – họ cảm nhận như thế nào, trong những bối cảnh nhất định.

Như đã đề cập trước đó, trẻ thường tầm 3-4 tuổi có thể hiểu các trạng thái tâm lí là do ngoại cảnh gây ra (chuyện thuận lợi khiến người ta vui, khó chịu khiến người ta buồn) và ước muốn (thỏa ước muốn làm người ta vui và ước muốn không được đáp ứng làm người ta buồn). Tầm 4-6 tuổi, trẻ thường cũng hiểu được rằng niềm tin ảnh hưởng đến cảm xúc (ví dụ, nếu bạn nghĩ bạn sẽ có được những thứ mà bạn muốn, bạn sẽ cảm thấy vui, nếu bạn nghĩ bạn sẽ không có được những thứ đó, thì bạn cảm thấy buồn – cho dù thực tế bạn có thể đạt hoặc không đạt được nó). Trẻ tự kỷ cũng có thể trả lời đúng về các trạng thái cảm xúc của nhân vật trong truyện dựa vào tình huống.

Khả năng chúng dự đoán trạng thái cảm xúc của nhân vật khi biết ước muốn của họ cũng tương đương với những trẻ có khó khăn trong học tập dạng khác. Nhưng khả năng dự đoán cảm xúc căn cứ vào niềm tin lại kém hơn hẳn so với trẻ thường tầm 5 tuổi hoặc trẻ có khó khăn về học tập dạng khác. Có vẻ là những cảm xúc đơn giản thì người tự kỷ vẫn hiểu được, còn phức tạp hơn thì gặp nhiều khó khăn.

Kém khả năng trong việc nhận thức sự giả vờ cũng là một đặc điểm. Thông thường, trẻ độ 2 tuổi đã xuất hiện khả năng chơi giả vờ. Nhưng trẻ tự kỷ với tuổi thần kinh và ngôn ngữ trên 2 vẫn không thấy hoặc thấy rất hạn hữu khả năng này. Chúng cũng ít chơi giả vờ bột phát hơn hẳn so với các trẻ khuyết tật về khả năng học dạng khác.

VÍ DỤ TỪ KINH NGHIỆM THỰC TIỄN

Sự vô tâm của người tự kỷ để lại hệ quả sâu rộng cho quá trình phát triển con người nhiều hơn những gì các nghiên cứu đã chỉ ra. Những khó khăn này sẽ còn kéo dài cho đến khi họ trưởng thành, sau đây là một số ví dụ: i. Thiếu nhạy cảm đối với những cảm xúc của người khác Federick, là một cậu bé 12 tuổi mắc chứng bệnh tự kỷ. Bố mẹ cậu rất lo lắng không biết làm thế nào để cậu có thể hòa nhập với các bạn khác khi vào trường cấp hai. Họ thật sự kinh ngạc khi biết ngay trong tuần học đầu tiên, con trai họ đã lại gần giáo viên chủ nhiệm trong giờ tập trung cả trường và nhận xét sao thầy có nhiều mụn thế. ii. Không biết cân nhắc xem người ta biết những gì rồi Jeffrey, một thanh niên tự kỉ chức năng cao nắm giữ một trọng trách trong một công ty máy tính, lại không thể hiểu rằng những gì anh ta đã trải nghiệm có thể người khác chưa biết. Anh ta không thể hiểu được rằng trải nghiệm của mình khác của người khác, nên anh ấy cứ nhắc đến các sự việc đó mà không cho người khác thông tin về bối cảnh xảy ra, để đồng nghiệp và bạn bè anh ấy có thể hiểu được ngữ cảnh của nó khi tranh luận với anh ấy. iii. Thiếu khả năng thương thuyết với bạn thông qua việc đọc và phản hồi ý định của bạn Samantha, một bé gái 10 tuổi bị chứng bệnh tự kỷ, đang học tại một trường thường, đã được cha mẹ chỉ bảo rất cẩn thận cách giới thiệu tên tuổi và địa chỉ của mình. Tin rằng đó là tất cả những gì mình cần để kết bạn, cô bé tiến đến nhóm bạn, trịnh trọng đọc tên và địa chỉ của mình, sau đó đánh bạn đứng gần nhất vì mãi không thấy ai nói lời mời cô bé nhập hội. iv. Thiếu khả năng luận ra mức độ quan tâm của đối phương từ lời nói

Robert, một cậu bé 12 tuổi, đang học tại một trường thường, luôn khiến bạn bè và thầy cô phát bực vì những màn độc thoại tẻ nhạt về dung tích xy lanh của xe Renault, cấu trúc của cầu Severn, và chứng bạch tạng. Cậu có thể nói tràng giang về các chủ đề mà cậu yêu thích mà không hề để ý đến người khác có quan tâm những điều mình nói hay không v. Thiếu khả năng luận ra chủ ý của người nói Trong giờ học mỹ thuật, David, 14 tuổi bị chứng bệnh tự kỷ, được thầy yêu cầu "sơn trẻ ở gần con". Cậu làm đúng như lời của thầy, khiến bạn học rất bực. Leo, một chàng trai trẻ làm việc trong văn phòng, cũng gặp rất nhiều khó khăn vì anh ta toàn hiểu lời nói theo từng câu từng chữ. Giả dụ có ai khiêu khích nói rằng "Cậu làm lại đi....!" thì cậu sẽ lọc cọc đi làm đúng như vậy, ngược hẳn ý của người nói. vi. Thiếu khả năng dự đoán người khác có thể suy nghĩ về một hành động Joseph , khi còn ở độ tuổi thiếu niên, thường thết đãi người lạ bằng việc kể những chuyện rất cá nhân về mình, không nhận ra rằng nói chuyện với người khác về các chức năng cơ thể của một người, hoặc những tình cảm riêng tư trong cuộc sống gia đình là không phù hợp. Cậu cũng thường tự nhiên cởi quần cởi áo chỗ đông người khi trời nóng, mà không hề biêt ngượng. Mặc dù khi lớn lên, có nhiều khó khăn cũng đã được cải thiện, cậu lại gặp rất nhiều khó khăn khác khi bắt đầu làm việc tại một công ty máy tính. Cậu không hề để tâm đến không gian riêng của mỗi người, thậm chí thường lởn vởn gần bàn làm việc của nhân viên nữ, hoặc dựa người vào họ khi đi thang máy hay xếp hàng. Sau một vài tuần, cậu bị sa thải vì tội quấy rối tình dục. vii. Thiếu khả năng nhìn ra những hiểu lầm Michale, một thanh niên tự kỷ, vừa bị sa thải sau khi có xích mích với nhân viên giữ hành lí. Anh ta không hề cảm thấy hối hận sau khi đã dùng ô để đánh cô này “vì cô ta đã đưa nhầm vé cho tôi”. Vốn là người quen tỉ mỉ chi tiết, anh ta không thể hiểu được và thông cảm cho những nhầm lẫn của người khác. Mãi anh ta vẫn không thể hiểu được tại sao anh ta lại bị đuổi vì anh ta tin rằng đáng lí ra người bị đuổi việc phải là cô nhân viên giữ hành lí. viii. Không biết lừa phỉnh người khác cũng như không có ý niệm gì về lừa phỉnh

John, 25 tuổi bị chứng bệnh tự kỷ, làm trong một cửa hàng nữ trang. Vì anh ta nổi tiếng là người trung thực, nên được giao giữ chìa khóa két. Tuy nhiên, vì không có ý niệm gì về dối trá, anh đã bị một người bảo vệ ca đêm lợi dụng. Khi được yêu cầu đưa chìa khóa, John liền đưa ngày và khi tên bảo vệ tẩu tán cùng với những thứ trong két, John bị buộc tội tòng phạm. Mặc dù cuối cùng người ta bỏ cái án cho John khi hiểu ra vấn đề nhưng John không còn được dùng vào những vị trí cần lòng tin như vậy nữa. ix. Thiếu khả năng hiểu nguyên nhân ẩn sau hành động của người khác David, 20 tuổi bị chứng bệnh tự kỷ, có trí thông minh bình thường, khả năng giao tiếp xã hội rất tệ, nhưng vẫn được tuyển dụng do có chú giới thiệu. Biết những hạn chế của David, người chú này chủ động xin cho David làm việc ở một vị trí không cần phải tiếp xúc nhiều người. Thay vì cảm ơn người chú tốt bụng, David lại rất giận dữ vì nghĩ rằng chú mình không muốn cho mình được làm ở vị trí quản lí công ty. Anh ta bỏ việc chỉ mấy ngày sau đó, và vô cùng tức giận người đã rất cố gắng giúp đỡ anh ta. x. Thiếu khả năng hiểu “những luật bất thành văn” hoặc quy ước ngầm Jan, 25 tuổi, đã dành hàng tháng tham gia các lớp học huấn luyện kỹ năng xã hội và các kĩ năng khác để cải thiện kỹ năng đối thoại và xã hội khác. Anh ta gặp khó khăn trong việc đưa ra một nhận xét tức thì, và nhóm trưởng đã phải nỗ lực hết mình để giúp anh phát triển những mánh giao tiếp, tìm chủ để các bên cùng quan tâm, hoặc cảm thán vẻ bề ngoài của người khác. Sau buổi đầu tiên học nhảy, Jan thực sự rất tự hào vì đã bắt chuyện được với một cô gái suốt cả buổi tối. Thế cậu đã nói gì với cô ấy? Tớ nói rằng cô ấy rất đẹp và tớ rất thích bộ váy màu đỏ cô ấy đang mặc vì nó cùng tông với màu lợi của cô ấy. Những ví dụ về những tai nạn trong việc đọc hiểu tâm ý của người khác nêu trên có thể dẫn đến không biết bao vấn đề, nhưng cũng đủ để ta thấy người tự kỷ thường không hiểu hành động và lời nói của người khác. Những khó khăn này có thể khiến họ bị xã hội từ chối, cô lập, hiểu lầm, và thậm chí lợi dụng.

KHẢ NĂNG ĐỌC SUY NGHĨ CỦA NGƯỜI KHÁC CÓ THỂ DẠY ĐƯỢC KHÔNG?

 Những đứa trẻ phát triển bình thường dường như cần phải dạy trực diện cách đọc suy nghĩ của người khác. Có lẽ, có thể dạy những trẻ không biết tự trao dồi phát triển khả năng này theo cách trực diện. Cách dạy này có thể đưa ra một con đường mới dẫn trẻ tự kỷ đến với khả năng đọc suy nghĩ của người khác và là cách hiệu quả giúp người tự kỷ cải thiện kỹ năng giao tiếp xã hội.

Nếu như để giúp trẻ mù bẩm sinh biết đọc, người ta dùng chữ nổi Braille để giúp chúng đọc chữ, thì chúng ta có cách nào để giúp trẻ tự kỷ đọc được suy nghĩ của người khác. Trẻ mù không bị khiếm khuyết trọng yếu ở phần não đảm nhiệm chức năng hận biết chữ, chỉ là khiếm khuyết về thị giác thôi, và chữ nổi Braille đã giải quyết vấn đề này.

Trẻ tự kỷ không có vấn đề về thị giác nhưng lại có khiếm khuyết trọng yếu về khả năng đọc suy nghĩ của người khác. Vì vậy việc dạy chúng đọc tâm ý khó hơn hẳn dạy trẻ mù đọc, vì nó liên quan đến việc thay đổi nhận thức. Tuy nhiên, ta hoàn toàn có thể dạy trẻ tự kỷ nhận biết các trạng thái tinh thần. Những nghiên cứu gần đây còn cho thấy rằng ta có thể dạy trẻ tự kỷ hiểu ra "niềm tin không trùng với thực tế", hoặc phân biệt giữa bề ngoài và bản chất. Trong những nghiên cứu này, người ta đã dùng các phương tiện, như máy tính và diễn viên để dạy trẻ.

Một nghiên cứu nữa dùng những gợi ý trong hành vi và cảm xúc để giúp trẻ hiểu về "niềm tin không trùng với thực tế", nghiên cứu khác lại dùng lối chỉ dẫn trực diện để dạy trẻ phân biệt giữa bề ngoài và bản chất. Họ sử dụng các bài tập lặp đi, lặp lại, cộng với phản hồi, và kết quả tương đối nhất quán. Hầu hết trẻ tự kỷ có thể dạy được để qua được bài tập giao và lưu giữ kiến thức này trong vòng khoảng hai tháng hoặc hơn. Tuy nhiên, khả năng tông hợp khái quát để áp dụng vào những tình huống chưa được dạy, kể cả tương tự, vẫn còn hạn chế. Vì thế, những nghiên cứu hiện tại, dù cho những tín hiệu khích lệ về việc can thiệp, vẫn để lại nhiều câu hỏi đáng quan tâm:

- Nếu các khái niệm về trạng thái tâm lí có thể dạy được, thì dạy theo kiểu nào sẽ kích thích được tiếp thu của trẻ?

- Cần phải dạy bao nhiêu và hiệu quả sẽ lưu giữ trong bao lâu?

- Có khái niệm về trạng thái tâm lí (ví dụ như cảm xúc, giả vờ) trẻ tự kỷ thấy khó tiếp thu hơn so với các khái niệm khác (như hiểu biết, niềm tin)?

- Các trạng thái tâm lí nào nhất thiết phải dạy theo đúng trình tự thì trẻ mới hiểu đuợc? Nghĩa là phải hiểu một khái niệm (ví dụ cảm xúc) rồi mới đến khái niệm khác (ví dụ niềm tin). Có phải hiểu cảm xúc là tiền đề cho việc hiểu niềm tin không?

- Nếu các khái niệm tâm lí được dạy thông qua các bài tập cụ thể, thì liệu trẻ có biết khái quát hóa để phân tích và hiểu các tình huống mới không?

- Liệu những gì trẻ học được về các trạng thái tâm lí thông qua cách dạy trực diện có được ứng dụng giống những gì học một cách bản năng không?

- Việc nhận biết các trạng thái tâm lí có giúp thay đổi các khả năng xã hội và hành vi giao tiếp không? Nếu có thì cụ thể là gì?

- Yếu tố nào khiến một số trẻ hiểu được khái niệm về các trạng thái tâm lí và một số thì không?

 

PHƯƠNG PHÁP DẠY CÁC KHÁI NIỆM VỀ TRẠNG THÁI TINH THẦN

Phần tiếp theo sẽ vạch ra các nguyên tắc chính trong chương trình giảng dạy của chúng tôi và tóm tắt kết quả tổng thể từ các nghiên cứu của chúng tôi. Các chương tiếp theo sẽ miêu tả chi tiết các kĩ thuật và tài liệu sử dụng trong quá trình giảng dạy Nguyên tắc giảng dạy

- Các kỹ năng phức tạp cần phải chia thành nhiều bước nhỏ, để trẻ tiếp thu dần dần, như là từng phần riêng biệt được dạy tuần tự.

- Trình tự phát triển của trẻ thường sẽ là căn cứ cho trình tự thu nạp các kỹ năng ta dạy. Những kỹ năng trẻ thường có trước thì sẽ dễ học hơn các kỹ năng trẻ thường có sau đó.

- Dạy theo lối tự nhiên thường hiệu quả hơn là dạy quá thủ tục không cân nhắc đến môi trường sống của trẻ cũng như kỹ năng và sở thích của chúng.

- Các hành vi ứng xử nên được khích lệ củng cố có hệ thống thì trẻ sẽ dễ lưu giữ hơn. Sự khích lệ ngoại sinh (như khen), là rất quan trọng, và những khích lệ nội sinh xuất phát từ chính bài tập,hay niềm vui vì làm được bài đó cũng quan trọng không kém.

- Duy trì lối dạy không lỗi (nghĩa là tránh những cơ hội trẻ mắc lỗi càng ít càng tốt) thì tốc độ thiếp thu bài sẽ tăng đáng kể.

- Vấn đề trẻ không biết tổng hợp khái quát (không biết áp dụng điều đã học vào tình huống mới hoặc một nhiệm vụ mới) hạn chế sự thành công của các Cách dạy, có thể khắc phục bằng cách tập trung vào dạy nguyên tắc nằm sau khái niệm, chú không quá lệ thuộc vào chỉ lời hướng dẫn.

Cách dạy áp dụng trong một nghiên cứu nêu sau đây được thiết kế chỉ để giải quyết những vấn đề này. Dường như những hạn chế của các nghiên cứu trước đó là do quá tập trung vào dạy trẻ em nhận thức được các “niềm tin không trùng với thực tế”, người ta đã dạy ở trình độ quá phức tạp. Để đơn giản hóa các nhiệm vụ phức tạp đó, quá trình nhận thức các trạng thái tâm lí sẽ được chia thành ba phần riêng biệt

- Hiểu được mức độ nắm bắt thông tin của đối phương

- Hiểu được cảm xúc

- Hiểu được sự giả vờ

Mỗi phần được chia thành nhiều 5 cấp độ nhận thức khác nhau. Cấp độ 1 là đơn giản nhất và cấp độ 5 là phức tạp nhất. Ví dụ về các cấp độ này được trình bày cụ thể ở bảng 1.1.

Bảng 1.1. Dạy về trạng thái tinh thần ở 5 cấp độ

 

CẢM XÚC

NIỀM TIN

GIẢ VỜ

Cấp độ 1

Nhận biết các nét mặt trong ảnh chụp (vui, buồn, giận, sợ..)

Đặt mình vào vị trí của người khác - Cấp độ đơn giản

Các trò chơi vận động và điều hòa cảm giác

Cấp độ 2

Nhận biết các nét mặt trong hình phác họa (vui, buồn, giận, sợ..)

Đặt mình vào vị trí của người khác - Cấp độ phức tạp

Các trò chơi có ý nghĩa (tối đa hai ví dụ)

Cấp độ 3

Các cảm xúc theo tình huống (vui, buồn, giận, lo..)

Nhận biết xuất phát từ những gì ta thấy (chính mình/ người khác)

Các trò chơi có ý nghĩa (từ 2 ví dụ trở lên)

Cấp độ 4

Các cảm xúc theo ước muốn (vui, buồn)

Niềm tin trùng với thực tế/ Hành

Các trò chơi giả vờ (ít nhất 2 ví dụ)

Cấp độ 5

Các cảm xúc theo niềm tin (vui, buồn)

Niềm tin không trùng với thực tế

Các trò chơi giả vờ (từ 2 ví dụ trở lên)

Trình tự dạy dựa trên những gì người ta đã biết về quá trình nhận thức về trạng thái tinh thần của trẻ thường. Để môi trường học trở nên tự nhiên gần gũi hơn, cần phải kết hợp nhiều phương pháp cùng một lúc, như chơi, dùng ảnh, máy tính và trò chơi…Phải làm sao cho bản thân hoạt động đã làm trẻ phấn khích, và tài liệu sử dụng phải cho ta phản hồi nhanh và rõ ràng về trình độ của trẻ. Cần khen ngợi khích lệ trẻ trong từng giai đoạn phát triển. Nếu một trẻ làm sai, cần nhắc trẻ câu trả lời đúng để hạn chế lỗi và hiểu lầm cho trẻ. 

VƯỢT QUA NHỮNG KHÓ KHĂN VỀ KHÁI QUÁT HOÁ

Có căn cứ cho thấy có phương pháp dạy có thể khắc phục được tình trạng không biết khái quát tổng hợp của trẻ tự kỷ. Nên dạy các nguyên tắc ẩn sau các khái niệm thì sẽ hiệu quả hơn là chỉ đưa ra những hướng dẫn đơn giản, bởi vì nó giúp trẻ khái quát hóa được những gì chúng vừa học hiệu quả hơn. Tất nhiên, với trẻ thường, ta không cần phải dạy trực diện như vậy, nhưng nếu phương pháp bình thường không giúp trẻ tự kỷ thì phải dạy chúng theo kiểu quy nạp, dùng nhiều ví dụ, nhiều kỹ thuật (búp bê, con rối, đóng kịch, truyện tranh…). Trong quyển sách này, trẻ em sẽ được làm quen với những nguyên tắc chung nhằm giúp các em nhận thức rõ ràng từng trạng thái cảm xúc. Cần nghi thức hóa, thể hiện một cách trực diện những nguyên tắc mà trẻ thường có thể tự ngầm hiểu. Các ví dụ về những nguyên tắc về những giai đoạn thần kinh nền tảng (nhận biết, ước muốn và suy nghĩ) được trình bày cụ thể trong bảng 1.2

Bảng 1.2. Một số nguyên tắc giảng dạy về các khái niệm trạng thái tâm lí

Tri giác dẫn đến tri thức: Một người sẽ biết x nếu cô ấy/anh ấy nghe hoặc thấy x (ví dụ Snow White sẽ không biết quả táo có độc bởi vì cô không nhìn thấy mụ phù thủy bỏ thuốc độc vào)

Nguyện vọng được thỏa mãn bởi các hành động hoặc vật thể: Nếu một người muốn x, cô ấy/anh ấy sẽ rất hạnh phúc khi có được x. Trái lại, nếu một người không muốn x, cô ấy/anh ấy không thấy hạnh phúc khi có được x. Bọn trẻ muốn đi chơi công viên và sẽ rất vui nếu được mẹ chúng dẫn đi. Chúng sẽ rất buồn nếu mẹ chúng dẫn đi siêu thị.

Giả vờ là dùng một vật thay thế hoặc trì hoãn kết cục: Khi một người giả vờ x, cô ấy/anh ấy sẽ làm mà không cần có những vật thể/kết quả thông thường, chỉ để giải trí. (Alan cầm một quả chuối đặt lên tai. Cậu ấy giả vờ đang nói chuyện điện thoại) 

KẾT QUẢ NHẬN ĐƯỢC TỪ NGHIÊN CỨU THỰC NGHIỆM

 Chúng tôi thực sự ngạc nhiên khi nhận thấy rằng có rất nhiều thay đổi khả quan trong một số mặt cụ thể đã xuất hiện ngay sau khi áp dụng giai đoạn thực hành ngắn đầu tiên, và những thành quả đạt được vẫn còn lưu giữ một thời gian dài sau khi dừng can thiệp. Chúng tôi phỏng đoán rằng, với một giai đoạn thực hành lâu dài, với sự tham gia của gia đình cũng như giáo viên sẽ còn mang lại hiệu quả tốt cho phương pháp này. Vì vậy chúng tôi, đã thảo ra hướng dẫn này để chia sẻ phương pháp dạy đáp lại yêu cầu của cha mẹ và giáo viên.

CẤU TRÚC CỦA QUYỂN SÁCH

Bốn chương tiếp theo của quyển sách này được trình bày thành ba phần chính: một phần về 3 cấp độ khái niệm trạng thái tinh thần được dạy trong các nghiên cứu thực nghiệm của chúng tôi. Cảm xúc, Trạng thái nắm bắt thông tin và Chơi đùa. Mỗi phần lại đi vào chi tiết về: - Cách đánh giá trình độ kỹ năng từng trẻ - Xác định cấp độ khởi điểm (nghĩa là nên bắt đầu dạy từ đâu) - Tài liệu được dùng trong mỗi giai đoạn ra sao? - Cách dạy như thế nào?

Một lời khuyên đối với quá trình dạy học là các nguyên tắc chung cần thiết được thiết kế xây dựng một cách hoàn chỉnh cùng với các ví dụ minh họa cụ thể. Tài liệu và hướng dẫn cho việc giảng dạy trẻ em nhận thức về Cảm xúc và Trạng thái nắm bắt thông tin cần cụ thể hoá hơn so với việc dạy Chơi đùa. Đối với việc dạy trẻ Chơi, nên chú trọng hơn đối với sở thích của từng đứa trẻ một cách tốt nhất để trẻ đạt được tiến bộ thực sự.

Tuy nhiên, đối với cả 3 phần học trên, đề xuất về tư liệu và chiến thuật dạy học chỉ có tác dụng cung cấp hướng dẫn cho giáo viên; không có nghĩa là một đơn thuốc cứng nhắc hay cố định cứng. Thay vào đó, giáo viên nên dùng một cách thật tự nhiên và linh hoạt khả năng sáng tạo của mình khi cần thiết và quy trình dạy học cơ bản xoay quanh chiến thuật đó, có thể lựa chọn tư liệu theo kinh nghiệm, cũng như theo cảm hứng chung đối với từng đứa trẻ khi tiếp xúc với chúng.

Để xác định sự tiến bộ của mỗi đứa trẻ, có Mẫu ghi nhận đối với cả 3 phần học trên cho từng đứa trẻ. Mẫu này cung cấp khung tổng thể của chương trình dạy và phải được hoàn thành vào cuối mỗi học phần (xem phụ lục 1.1). Có điểm đánh giá dành cho các phản hồi đúng hoặc không đúng, cùng các nhận xét mang tính đặc trưng đúng một phần nào đó hoặc còn gặp khó khăn để giải mã. Tại tất cả các giai đoạn của chương trình, việc thúc đẩy khả năng hợp tác của học sinh là khó khăn Việc này có thể được thực hiện theo nhiều cách khác nhau; ví dụ như thông qua việc đảm bảo rằng nguồn tư liệu thú vị thì chắc chắn giáo viên đồng cảm với những gì họ làm; thường xuyên khuyến khích các câu trả lời đúng khi dạy học hoặc nhanh chóng chỉnh sửa các sai sót của từng đứa trẻ.

Ngoài ra, trong giai đoạn đánh giá đâu tiên, cần cung cấp cho đứa trẻ sự phản hồi thật kiên định và giúp đỡ nó, và không bao giờ cho phép đưa trẻ „lúng túng‟ mà không có sự hướng dẫn hay hỗ trợ. Trong giai đoạn đánh giá cuối cùng, nên có cơ chế thưởng (cho phép đứa trẻ làm gì đó mà nó muốn, có thể có hoặc có thể là không có gì để làm liên quan với quy trình dạy học).

Một điều quan trọng khác, tất nhiên là nên ghi nhớ, theo định nghĩa, khi trẻ được khuyến khích chính là làm tăng cường thêm cho trẻ hành vi tiếp tục xảy ra và những gì dùng để khuyến khích đứa trẻ có bệnh tự kỷ rất khác với phần thưởng dành cho những trẻ em khác. Vì vậy, sự im lặng có khi tốt hơn là món quá tặng; được ở một mình trong thời gian ngắn hay được phép dành thời gian cho các hoạt động tự do có thể sẽ hiệu quả hơn so với các phần thưởng thành tích. Các giờ học thường bắt đầu bằng các hoạt động đơn giản phải được chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi dạy cho trẻ các bài tập phức tạp hơn.

QUYỂN SÁCH ĐƯỢC VIẾT CHO NHỮNG ĐỐI TƯỢNG NÀO?

Đối tượng mà chúng tôi hướng đến đó là những trẻ em bị chứng bệnh tự kỷ, từ độ tuổi từ 4 đến 13 tuổi, với mức độ ngôn ngữ từ ít nhất là 5 tuổi. Đây là mức độ mà trẻ em bình thường có thể có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác. Tài liệu hoàn toàn có thể dùng cho độ tuổi lớn hơn miễn là trẻ phải đạt mức khởi điểm yêu cầu. Các tài liệu được thiết kế và soạn thảo một cách rõ ràng, dễ hiểu. Vì vậy, tuy cuốn này đề cập đến lứa tuổi nhỏ, nó hoàn toàn có thể được chỉnh sửa cho phù hợp với độ tuổi lớn hơn.

HẠN CHẾ CỦA CÁCH DẠY HIỆN TẠI

Các chương trình can thiệp và giáo dục thành công đối với trẻ em bị chứng bệnh tự kỷ thường yêu cầu rất nhiều phương pháp tiếp cận và kỹ thuật khác nhau. Ngoài ra, Cách dạy luôn luôn cần phải được điều chỉnh tùy theo kỹ năng, sở thích và những bất cập của mỗi trẻ. Không có một cuốn sách lên “công thức nấu” nào có thể khắc phục được những khuyết căn bản của trẻ tự kỷ. Quyến sách này không dám tự nhận là sẽ đưa ra một hướng tiếp cận toàn diện trong việc dạy trẻ tự kỉ nhận thức được về niềm tin, cảm xúc và sự tưởng tượng.

Hiểu – và hồi đáp thích hợp – với cảm xúc của mọi người, có liên quan đến không chỉ khả năng nhận biết các trạng thái cảm xúc tương đối đơn giản trong các hình vẽ và tranh ảnh. Một tình huống có thể cho là vui, buồn hoặc sợ hãi, phụ thuộc không chỉ vào ngữ cảnh mà còn những trải nghiệm trước đó của từng trẻ. Hơn nữa, biểu hiện nét mặt không phải lúc nào cũng phản ảnh trung thực cảm xúc của một người – cười, có thể là nỗ lực che giấu nỗi buồn hoặc nỗi đau. Và khả năng nhận biết được những trạng thái cảm xúc không mập mờ của một người, có thể không nhất thiết sẽ giúp trẻ tự kỷ hiểu hiết hoặc đối mặt với những phản ứng cảm xúc của họ, đặc biệt là nếu những phản ứng đó khác với phản ứng của người khác. Lễ Giáng sinh, bữa tiệc sinh nhật, kỳ nghỉ có thể làm trẻ tự kỷ thêm lo lắng, và nó ngược hẳn với những biểu hiện dễ chịu mà các trẻ khác hay bộc lộ trong những dịp kể trên. Tương tự, trò chơi không chỉ thể hiện khả năng biết chơi đồ chơi đúng chức năng, mà khi đề cập đến khả năng tương tác với những đứa trẻ khác, nó còn đòi hỏi các mức độ kỹ năng xã hội và nhận thức khác nhau. Những điều phức tạp nói trên không thể giải quyết bằng những tư liệu giảng dậy đã biên tập sẵn, mà cần có các chiến lược giảng dậy phức tạp và cá nhân hóa hơn nữa khi trẻ đã đến trình độ cao hơn. Tuy nhiên, ở giai đoạn mới hoặc kỹ năng, những tài liệu đơn giản và kỹ thuật dạy có thể có một vai trò qu. báu. Cuốn sách này nhằm vào những trẻ, hoặc những cá thể lớn tuổi hơn, đang ở ngưỡng phát triển lĩnh vực hiểu về niềm tin, tình cảm cũng như sự giả vờ của người khác.


Quay về Mục lục ►


 PHẦN II. DẠY CÁC TRẠNG THÁI CẢM XÚC

Trong phần này, chúng ta mô tả 5 cấp độ nhận biết trạng thái cảm xúc cần được dạy

NĂM CẤP ĐỘ NHẬN BIẾT TRẠNG THÁI CẢM XÚC

Cấp độ 1. Nhận biết biểu hiện trên khuôn mặt dựa vào bức ảnh Đây là khả năng nhận biết biểu hiện trên khuôn mặt của một người thông qua bức ảnh, như thể hiện vui vẻ, buồn chán, giận dữ và sợ hãi.

Cấp độ 2. Nhận biết trạng thái cảm xúc từ các hình vẽ đơn giản Khả năng này được xác định khi một đứa trẻ có thể nhận biết chính xác biểu hiện trên khuôn mặt của nhân vật hoạt hình: vui vẻ, buồn chán, giận dữ và sợ hãi tương tự như trên

Cấp độ 3. Nhận biết trạng thái cảm xúc dựa vào các tình huống Các trạng thái cảm xúc này được chèn vào với các ngữ cảnh, tình huống khác nhau (ví dụ: cảm giác sợ hãi khi sắp gặp tai nạn). Với cấp độ này, trẻ em cần phải có khả năng dự đoán xem cảm giác của nhân vật như thế nào khi nhận được minh hoạ về cảm xúc của bức tranh.

Cấp độ 4. Nhận biết trạng thái cảm xúc dựa vào nguyện vọng Các trạng thái cảm xúc này được thể hiện tùy theo nguyện vọng của một người có được đáp ứng hay không. Với cấp độ này, đứa trẻ phải nhận ra được cảm xúc của một người (hoặc là vui vẻ hoặc là buồn chán) tuỳ theo nguyện vọng của người đó được đáp ứng hay không.

Cấp độ 5. Nhận biết trạng thái cảm xúc dựa vào niềm tin Các trạng thái cảm xúc này được tạo ra bởi những gì mà người khác nghĩ trong trường hợp cụ thể, ngay cả khi suy nghĩ của người đó mâu thuẫn với thực tế. Đứa trẻ được yêu cầu phải dõi theo lần lượt ba bức tranh và dự đoán cảm xúc của các nhân vật trong bức hoạt hình như thế nào, dựa vào việc người khác tin (niềm tin) vào mong muốn của họ có được thoả mãn hay không.

Các học phần tiếp theo sau đây sẽ mô tả về cách thức tiếp cận và giảng dạy các cấp độ trên.

 

CẤP ĐỘ 1. NHẬN BIẾT BIỂU HIỆN TRÊN KHUÔN MẶT DỰA VÀO BỨC ẢNH

Cấp độ 1 đánh giá xem đứa trẻ có thể nhận biết về các biểu hiện trên khuôn mặt thông qua các các bức ảnh của 4 trạng thái cảm xúc: vui vẻ, buồn chán, giận giữ, sợ hãi.

Tài liệu và quy trình đánh giá

Các bức tranh đen trắng sau đây thể hiện các trạng thái cảm xúc vui vẻ, buồn chán, giận giữ, sợ hãi. Hãy kết nối các trạng thái cảm xúc với các bức tranh sao cho phù hợp. Vật liệu có thể được bổ sung thêm bằng cách dán khuôn mặt của đứa trẻ vào „tấm bìa dính‟ hoặc được đính vào giấy Velcro để làm cho học phần lắp ghép này sinh động hơn.

Hình 2.1. Trạng thái cảm xúc thể hiện trên gương mặt của các bức tranh sau (trích dẫn với sự đồng ý của Ekman và Friesen, 1975, Gương mặt thật, bản quyền © Paul Ekman 1975)

Giáo viên: Chọn một trong bốn bức tranh dưới đây và yêu cầu học sinh chỉ rõ trạng thái cảm xúc của người trong bức tranh đó

Câu hỏi về cảm xúc: Hãy chỉ ra gương mặt nào là vui vẻ/buồn chán/giận dữ/sợ hãi? Gợi ý - Chỉ ra người nào là vui vẻ/ buồn chán /giận dữ/sợ hãi?

Xác định cấp độ khởi điểm

Hãy cho bọn trẻ xem bốn bức tranh.

Nói: Bây giờ chúng ta sẽ nhìn vào những khuôn mặt này và chỉ rõ cảm xúc của họ như thế nào.

Hỏi: Em có thể chỉ ra đâu là gương mặt [vui vẻ] không?

Nếu đứa trẻ nào không nhận ra đúng bất kỳ cảm xúc nào trên các bức tranh thì cần bắt đầu dạy từ cấp độ này.

Quy trình dạy học

Yêu cầu bọn trẻ nhận dạng lần lượt các biểu hiện cảm xúc trên khuôn mặt (vui vẻ/buồn chán/giận dữ/sợ hãi) theo thứ tự ngẫu nhiên. Trước hết giáo viên đặt các bức tranh lên bàn và đặt tên các trạng thái cảm xúc của mỗi bức tranh đó. Sau đó yêu cầu đứa trẻ kết nối các trạng thái cảm xúc đó phù hợp với bức tranh mà giáo viên đưa ra.

Hãy để 4 khuôn mặt ở đây. Đây là khuôn mặt vui vẻ, buồn bã, giận dữ và sợ hãi. Cô có một số khuôn mặt khác ở đây nữa để các em xem. Các em có thể đặt các khuôn mặt có cảm xúc giống nhau vào một chỗ được không? Đây là một khuôn mặt vui vẻ. Chúng ta đặt khuôn mặt vui vẻ này ở đâu? Ồ, đúng rồi ở đây cũng có một khuôn mặt vui vẻ…

Giáo viên có thể làm cho các bài tập dễ dàng hơn bằng cách đưa ra các mô hình cho sẵn. Nếu đứa trẻ nào có lỗi khi trả lời, bạn hãy đưa ra câu trả lời đúng ngay lập tức


Quay về Mục lục ►


CẤP ĐỘ 2. NHẬN BIẾT TRẠNG THÁI CẢM XÚC TỪ CÁC HÌNH VẼ ĐƠN GIẢN

 Cấp độ này ghi nhận xem đứa trẻ có khả năng xác định đúng khuôn mặt từ hình ảnh của 4 khuôn mặt: vui vẻ, buồn chán, giận dữ, sợ hãi tương tự như phần trên.

Tài liệu và quy trình đánh giá

Bốn gương mặt được vẽ ra trắng – đen dưới đây thể hiện các trạng thái vui vẻ, buồn chán, giận giữ, sợ hãi. Hãy kết nối các trạng thái cảm xúc đó với gương mặt phù hợp.

Hình 2.2. Các thể hiện cảm xúc trên khuôn mặt (Trích từ Hobson 1989).

Xác định cấp độ khởi điểm

Hãy cho bọn trẻ xem bốn bức tranh

Nói: Bây giờ chúng ta sẽ nhìn vào những khuôn mặt này và chỉ rõ cảm xúc của họ như thế nào.

Hỏi: Em có thể chỉ ra đâu là gương mặt [vui vẻ] không?

Nếu đứa trẻ nào không nhận ra đúng bất kỳ cảm xúc nào trên các bức tranh thì cần bắt đầu dạy từ cấp độ này.

Quy trình dạy học

Yêu cầu bọn trẻ nhận dạng lần lượt các biểu hiện cảm xúc trên khuôn mặt (vui vẻ/buồn chán/giận dữ/sợ hãi) theo thứ tự ngẫu nhiên.

Trước hết giáo viên đặt các bức tranh lên bàn và đặt tên các trạng thái cảm xúc của mỗi bức tranh đó. Sau đó yêu cầu đứa trẻ kết nối các trạng thái cảm xúc đó phù hợp với bức tranh mà giáo viên đưa ra.

Hãy để 4 khuôn mặt ở đây. Đây là khuôn mặt vui vẻ, buồn bã, giận dữ và sợ hãi.

Có có một số khuôn mặt khác ở đây nữa để các em xem. Các em có thể đặt các khuôn mặt có cảm xúc giống nhau vào một chỗ được không?

Đây là một khuôn mặt vui vẻ. Chúng ta đặt khuôn mặt vui vẻ này ở đâu? Ồ, đúng rồi ở đây cũng có một khuôn mặt vui vẻ…

Giáo viên có thể làm cho các bài tập dễ dàng hơn bằng cách đưa ra các mô hình cho sẵn. Nếu đứa trẻ nào có lỗi khi trả lời, bạn hãy đưa ra câu trả lời đúng ngay lập tức


Quay về Mục lục ►


CẤP ĐỘ 3. NHẬN BIẾT TRẠNG THÁI CẢM XÚC DỰA VÀO TÌNH HUỐNG

Các trạng thái cảm xúc này được chèn vào bởi các ngữ cảnh, tình huống khác nhau (ví dụ: cảm giác sợ hãi khi sắp gặp tai nạn). Với cấp độ này, trẻ em cần phải có khả năng dự đoán xem cảm giác của nhân vật như thế nào khi nhận được hình minh hoạ hoặc theo cảm xúc của bức tranh.

Tài liệu và quy trình đánh giá

Có một bộ gồm 4 gương mặt hoạt hình như phần trước cùng với các bức tranh thể hiện các tình huống cảm xúc khác nhau. Đứa trẻ cần phải diễn giải được bối cảnh xã hội và cảm xúc nhân vật trong các bức tranh đó, và dự đoán xem biểu hiện cảm xúc của nhân vật là gì? Các tình huống đưa ra phải thể hiện được các trạng thái cảm xúc vui vẻ, buồn chán, giận dữ và sợ hãi. Đôi khi một tình huống sẽ có các cách trả lời khác nhau (ví dụ, một vài câu chuyện „buồn‟ có thể được phản ứng như là „giận dữ‟) và vì thế giáo viên nên phân tích để chứng minh.

Xác định cấp độ khởi điểm

Để xác định các trạng thái cảm xúc dựa vào tình huống, hãy lấy một câu chuyện từ các tình huống được liệt kê dưới đây (có tất cả 4 tình huống). Ví dụ minh họa dưới đây thể hiện câu chuyện.

Nói: Hãy xem kìa, con chó to đang đuổi Dan chạy xuống đường

 

Câu hỏi về cảm xúc: Dan sẽ cảm thấy nhƣ thế nào khi anh ấy bị con chó to đuổi theo? Anh ta sẽ cảm thấy vui vè, buồn chán, giận dữ hay sợ hãi?

 

Hãy lần lượt chỉ các khuôn mặt đó

Hãy xem Dan cảm thấy như thế nào? Đứa trẻ có thể chỉ vào một khuôn mặt nào đó Nhìn kìa, Dan đang sợ hãi

Câu hỏi tại sao. Tại sao cậu ấy sợ hãi?

Nếu đứa trẻ trả lời sai cả hai loại câu hỏi Cảm xúc và câu hỏi Tại sao khi chưa được hướng dẫn đối với từng tình huống trong tổng số 4 tình huống cảm xúc mà bạn đưa ra trong câu chuyện, thì hãy bắt đàu dạy trẻ từ cấp độ này.

Quy trình dạy học

Từ những bức tranh đã giới thiệu (xem thêm các trang sau), giáo viên chọn một vài bức tranh thể hiện một trạng thái cảm xúc trong số bốn trạng thái (vui vẻ, buồn chán, giận dữ và sợ hãi). Có 12 bức tranh khác nhau cùng thể hiện một cảm xúc

Giáo viên chỉ từng bức tranh để bọn trẻ mô tả chuyện gì đang diễn ra. Sau đó, đặt câu hỏi về cảm xúc của nhân vật trong bức tranh, đưa ra các gợi ý bốn trạng thái cảm xúc có thể (ví dụ, nhân vật trong tranh cảm thấy vui vẻ, buồn chán, giận dữ hay sợ hãi?). Đứa trẻ phải được khuyến khích để chỉ ra các bức tranh đúng.

Nếu đứa trẻ trả lời đúng, giáo viên khích lệ nó và tăng cường nhận thức cho đứa trẻ bằng việc đặt các câu hỏi như “Tại sao anh ấy vui vẻ, buồn chán, giận dữ và sợ hãi?” Nếu đứa trẻ trả lời sai, thì giáo viên đưa ra câu trả lời đúng và giải thích lí do vì sao nhân vật lại cảm thấy như vậy.

Ví dụ về một câu chuyện cảm xúc dựa trên tình huống (ví dụ 22):Thomas nhìn thấy các chú hề trong Rạp Xiếc

 

Giới thiệu bức tranh cho bọn trẻ

 

Nhìn tranh, Thomas đang xem các chú hề trong rạp xiếc

 

Câu hỏi về cảm xúc: Thomas cảm thấy như thế nào khi nhìn thấy các chú hề?

 

GỢI Ý: Cậu ấy cảm thấy vui vẻ, buồn chán, giận dữ và sợ hãi? (Hãy lần lượt thay đổi các trạng thái đó). Hãy lần lượt chỉ rõ từng khuôn mặt phía dưới

 

Hãy xem Thomas cảm thấy như thế nào. Đứa trẻ có thể chỉ các khuôn mặt Nhìn tranh, Thomas cảm thấy vui.

 

Câu hỏi tại sao: Tại sao cậu ấy vui?

 

Giảng dạy: Câu hỏi về cảm xúc: Dành cho câu trả lời sai.

 

Hãy nhìn và xem Thomas cảm thấy nhƣ thế nào.

Nhìn tranh, Thomas cảm thấy vui. Chỉ vào khuôn mặt của Thomas.

Cậu ấy vui vì cậu ấy nhìn thấy các chú hề. Chỉ vào các chú hề

Thomas vui bởi vì cậu ấy thấy các chú hề trong rạp xiếc. Chỉ vào Thomas.

Nguyên tắc giảng dạy chung.

Cho dù bọn trẻ trả lời đúng hay sai, thì chúng luôn luôn nhận được một nguyên tắc chung giúp chúng nhận ra các trạng thái cảm xúc đó.

Khi một ai đó đưa cho bạn một thứ gì đó bạn thích/ bạn hào hứng làm việc gì đó (v.v…), bạn sẽ cảm thấy vui.

 

Khi có một chuyện gì đó khủng khiếp xảy ra, bạn sẽ cảm thấy sợ hãi và muốn chạy biến mất/trốn đi

 

Khi một sự việc kinh khủng bất ngờ xảy ra/ ai đó chết (v.v…), bạn cảm thấy buồn chán

 

Khi một ai đó cố tình làm chuyện gì kinh tởm đối với bạn (vv..) bạn cảm thấy giận dữ

Tình huống sợ hãi.

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây.

Bức tranh 1: Một con chó to đang đuổi Dan chạy xuống đường.

Câu hỏi về cảm xúc: Dan cảm thấy như thế nào khi bị một chó to đuổi theo

Gợi . – cậu ấy sẽ cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy sẽ cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây.

Bức tranh 2. Một con rắn đang trƣờn đến đôi chân của Harry

Câu hỏi về cảm xúc: Harry cảm thấy như thế nào khi rắn trườn đến đôi chân của cậu ấy?

Gợi ý – cậu ấy sẽ cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao anh ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây.

Bức tranh 3. Laura chạy trốn con chuột trong bếp.

Câu hỏi về cảm xúc: Laura cảm thấy như thế nào khi cô ấy chạy trốn con chuột?

Gợi ý - cô ấy sẽ cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây.

Bức tranh 4. Con nhện đang bò tới gần chiếc ghế của Susan.

Câu hỏi về cảm xúc: Cô ấy cảm thấy như thế nào khi con nhện bò tới chiếc ghế

Gợi ý - Cô ấy sẽ cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải:: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây.

Bức tranh 5. Bóng tối in hình trên bức tường giống như một con quỷ.

Câu hỏi về cảm xúc: Tony cảm thấy như thế nào khi thấy bóng tối giống như một con quỷ?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây.

Bức tranh 6. Becky bị lạc trong khu rừng. Trời thì đang tối dần.

Câu hỏi về cảm xúc: Becky cảm thấy như thế nào khi thấy bóng tối giống như một con quỷ?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây.

Bức tranh 7. Carl bị lạc mẹ ở cửa hàng

Câu hỏi về cảm xúc: Carl cảm thấy như thế nào khi thấy bóng tối giống như một con quỷ?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây.

Bức tranh 8. Sharon về đến nhà. Ngôi nhà thì tối om và không có ai ở nhà.

Câu hỏi về cảm xúc: Sharon cảm thấy như thế nào khi thấy bóng tối giống như một con quỷ?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 9. Fiona bị kẹt trên một cành cây. Cô ấy có thể ngã.

Câu hỏi về cảm xúc: Fiona sẽ cảm thấy như thế nào khi bị mắc kẹt trên cành cây? Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 10. Chiếc xe tải đang lao nhanh về phía Bobby.

Câu hỏi về cảm xúc: Bobby sẽ cảm thấy như thế nào khi chiếc xe tải đang lao nhanh về phía mình?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 11. Lesley đang đợi những ngƣời lính cứu hỏa tới cứu.

Câu hỏi về cảm xúc: Lesley sẽ cảm thấy như thế nào khi chiếc xe tải đang lao nhanh về phía mình?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây.

Bức tranh 12. Jamie đang ở trong xe. Hàng rào đang chắn ngang đƣờng. Xe lửa đang tới gần.

Câu hỏi về cảm xúc: Jamie sẽ cảm thấy như thế nào khi chiếc xe tải đang lao nhanh về phía mình?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Tình huống vui vẻ

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây

Bức tranh 13. Bố đưa cho Jennifer bánh ngọt.

Câu hỏi về cảm xúc: Jennifer sẽ cảm thấy như thế nào khi được bố đưa cho bánh ngọt?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây.

Bức tranh 14. Mẹ mua cho Sam một hộp màu.

Câu hỏi về cảm xúc: Sam sẽ cảm thấy như thế nào khi được mẹ mua cho một hộp màu?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây.

Bức tranh 15. Betty được bà tặng cho gấu bông nhân dịp sinh nhật.

Câu hỏi về cảm xúc: Betty sẽ cảm thấy như thế nào khi được bà tặng cho một chú gấu bống nhân dịp sinh nhật?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây.

Bức tranh 16. Bố mua cho Alan một chiếc kem socola.

Câu hỏi về cảm xúc: Alan sẽ cảm thấy như thế nào khi được bố mua cho chiếc kem

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây.

Bức tranh 17. Anh trai tặng cho Matthew một chiếc máy bay đồ chơi.

Câu hỏi về cảm xúc: Matthew sẽ cảm thấy như thế nào khi được anh trai tặng máy bay?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây.

Bức tranh 18. Chị gái mua cho Tina bức tranh vẽ những bông hoa

Câu hỏi về cảm xúc: Tina sẽ cảm thấy như thế nào khi được chị tặng cho bức tranh vẽ hoa?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây.

Bức tranh 19. Elizabeth đẩy Jane đung đƣa trên chiếc xích đu .

Câu hỏi về cảm xúc: Jane sẽ cảm thấy như thế nào khi được Elizabeth đung đưa ? Gợi . - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây.

Bức tranh 20. Josie và Nigel đi dự tiệc sinh nhật.

Câu hỏi về cảm xúc: Josie cảm thấy như thế nào khi đi sinh nhật cùng với Nigel? Gợi . - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 21. Mẹ nhờ Daniel tới cửa hàng để mua sắm.

Câu hỏi về cảm xúc: Daniel sẽ cảm thấy như thế nào khi đi mua sắm ở cửa hàng. Gợi . - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 22. Thomas nhìn thấy các chú hề trong rạp xiếc.

Câu hỏi về cảm xúc: Thomas sẽ cảm thấy như thế nào khi nhìn thấy các chú hề trong rạp xiếc?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 23. Katie đã bắt đƣợc một con cá to trên biển.

Câu hỏi về cảm xúc: Katie sẽ cảm thấy như thế nào khi bắt được một con cá to ?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 24. Billy đi đu quay trên một con ngựa.

Câu hỏi về cảm xúc: Billy sẽ cảm thấy như thế nào khi đi đu quay trên một con ngựa?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi? Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Tình huống buồn chán.

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 25. Joanne không thể chơi xích đu đƣợc. Xich đu đã bị hỏng.

Câu hỏi về cảm xúc: Joanne sẽ cảm thấy như thế nào khi xích đu đã hỏng?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 26. Chiếc xe đạp của Marie đã bị rơi mất yên xe và ghi đông.

Câu hỏi về cảm xúc: Marie sẽ cảm thấy như thế nào khi chiếc xe đạp bị rơi mất yên xe và ghi đông?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 27. Burt ngã và va vào máy bay đồ chơi trên sàn nhà.

Câu hỏi về cảm xúc: Burt sẽ cảm thấy như thế nào khi va vào máy bay?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi? Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 28. Andrew làm rơi cốc nước hoa quả. Cốc bị vỡ tan tành.

Câu hỏi về cảm xúc: Andrew sẽ cảm thấy như thế nào khi đánh rơi cốc nước hoa quả?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 29. Bố của Kim phải đi công tác xa.

Câu hỏi về cảm xúc: Kim sẽ cảm thấy như thế nào khi bố đi công tác xa?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 30. Lawrence bị ốm, cậu ấy không thể đi mua sắm cùng với mẹ.

Câu hỏi về cảm xúc: Lawrence sẽ cảm thấy như thế nào khi không thể đi mua sắm cùng mẹ?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 31. Đã đến lúc ông của Adam phải về nhà.

Câu hỏi về cảm xúc: Adam sẽ cảm thấy như thế nào khi ông phải về nhà?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 32. Đây là ngày đầu tiên đi học của Amy. Mẹ ra về

Câu hỏi về cảm xúc: Amy sẽ cảm thấy như thế nào khi mẹ đi về?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 33. Cái diều của Sarah đã bị gió cuốn bay đi mất

Câu hỏi về cảm xúc: Sarah sẽ cảm thấy như thế nào khi diều bay đi mất?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 34. Các cơn sóng đã cuốn trôi lâu đài cát của Helen.

Câu hỏi về cảm xúc: Helen sẽ cảm thấy như thế nào khi lâu đài cát.bị cuốn trôi đi mất?

 Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 35. Cơn mưa lớn đã làm hỏng bức tranh của Frank.

Câu hỏi về cảm xúc: Frank sẽ cảm thấy như thế nào khi bức tranh bị hỏng?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 36. Howard cho chó đi dạo. Chú chó chạy mất.

Câu hỏi về cảm xúc: Howard sẽ cảm thấy như thế nào khi chú chó chạy mất? Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Tình huống giận dữ:

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 37. Neil vẽ nghuệch ngoạc lên bức tranh của Claire và làm hỏng bức tranh.

Câu hỏi về cảm xúc: Claire sẽ cảm thấy như thế nào khi Neil làm hỏng bức tranh?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 38. Melanie đẩy tòa tháp của Angela. Toà tháp đổ.

Câu hỏi về cảm xúc: Angela sẽ cảm thấy như thế nào khi Melanie đẩy đổ toà tháp của mình?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 39. Elaine đá vào chiếc gậy bóng chày của David. Chiéc gậy bị gãy làm đôi.

Câu hỏi về cảm xúc: David sẽ cảm thấy như thế nào khi Elaine đá vào chiết gậy bóng chày?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 40. Malcolm giẫm lên chiếc ô tô đồ chơi của Peter. Ô tô bị hỏng.

Câu hỏi về cảm xúc: Peter sẽ cảm thấy như thế nào khi chiếc ô tô đồ chơi bị gẫy?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: : Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 41. Mary giơ chiếc kẹo mút của Wiliam lên cao. Cậu ta không thể lấy kẹo được.

Câu hỏi về cảm xúc: William sẽ cảm thấy như thế nào khi Mary giơ chiếc kẹo mút lên cao?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 42. Bill lấy quả bóng của Gavin. Gavin không thể với tới bóng được.

Câu hỏi về cảm xúc: Gavin sẽ cảm thấy như thế nào khi Bill lấy bóng của nó? Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 43. Glenn lấy chiếc bút của Jacky. Jacky không thể hoàn thành bức tranh.

Câu hỏi về cảm xúc: Jacky sẽ cảm thấy như thế nào khi Glenn lấy bút của mình?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 44. Debbie giẳng lấy con gấu bông của Carol và chạy đi.

Câu hỏi về cảm xúc: Carol sẽ cảm thấy như thế nào khi Debbie giằng con gấu bông của mình? Gợi . - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi? Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 45. Phillip đẩy Eddie ngã. Eddie không thể giành chiến thắng trong cuộc đua.

Câu hỏi về cảm xúc: Eddie cảm thấy như thế nào khi bị Philip đẩy ngã? Gợi . - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi? Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây.

Bức tranh 46. Terry ngăn cản Alice vào nhà

Câu hỏi về cảm xúc: A lice cảm thấy như thế nào khi Terry ngăn cản không cho vào nhà? Gợi . - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi? Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 47. Mẹ nói: “Không chơi nữa. Đến giờ đi ngủ rồi.”

Câu hỏi về cảm xúc: Ted cảm thấy như thế nào khi mẹ không cho chơi nữa? Gợi . - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi? Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 

Giáo viên: Mô tả bức tranh và yêu cầu đứa trẻ hoặc là nói ra cảm xúc của nhân vật trong truyện hoặc chỉ vào một trong các khuôn mặt thể hiện cảm xúc dưới đây. Bức tranh 48. Trời đang mưa. Mẹ sẽ không cho Lizzie chơi bên ngoài .

Câu hỏi về cảm xúc: Lizzie sẽ cảm thấy như thế nào khi mẹ không cho chơi bên ngoài? Gợi . - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi? Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán/ giận dữ/ sợ hãi?

 


Quay về Mục lục ►


CẤP ĐỘ 4. NHẬN BIẾT TRẠNG THÁI CẢM XÚC DỰA VÀO NGUYỆN VỌNG

 

Các trạng thái cảm xúc này được thể hiện tùy theo nguyện vọng của một người có được đáp ứng hay không. Với cấp độ này, đứa trẻ phải nhận ra được cảm xúc của một người (hoặc là vui vẻ hoặc là buồn chán) dựa vào mong muốn của nhân vật có được đáp ứng hay không.

Tài liệu và quy trình đánh giá

Có một bộ gồm các cách biểu hiện gương mặt thể hiện các tình huống cảm xúc khác nhau. Đứa trẻ cần phải diễn giải được bối cảnh xã hội và cảm xúc trong các bức tranh đó, và dự đoán xem biểu hiện cảm xúc của nhân vật là gì? Tình huống sẽ tạo ra tâm trạng BUỒN hoặc VUI

Xác định cấp độ khởi điểm.

Để nhận biết các trạng thái cảm xúc dựa trên nguyện vọng, bạn hãy lấy 4 câu chuyện từ các bối cảnh dựng ra dưới đây (hai chuyện từ nhóm A, và hai chuyện từ nhóm B). Sau khi bạn đã mô tả cả hai bức tranh trong mỗi câu chuyện, hãy hỏi bọn trẻ một cách đơn giản : “X cảm thấy như thế nào? buồn hay vui?”, như được gợi ý sau đây:

Nguyện vọng: (Ví dụ 16A). Jennifer muốn ăn bánh ngọt.

Tình huống. Bố đưa cho Jennifer chiếc bánh ngọt.

 

Bức tranh 1. Hãy xem này, đây là Jennifer. Bức tranh nhỏ này cho chúng ta biết Jennifer muốn gì. Jennifer muốn chiếc bánh ngọt.

 

Bức tranh 2. Hãy xem này, bố đưa cho Jennifer chiếc bánh ngọt.

 

Câu hỏi về nguyện vọng : Jennifer đã muốn gì nào?

 

GỢI Ý: Hãy xem này, bức tranh này cho ta biết cô ấy muốn gì. Hãy chỉ vào bức tranh thể hiện nguyện vọng trong Bức tranh 1. Jennifer đã muốn gì nào?

 

Câu hỏi về cảm xúc: Jennifer cảm thấy như thế nào khi được bố cho bánh ngọt? Em có thể chỉ vào một trong các gƣơng mặt này không?

 

GỢI Ý: Cô ấy sẽ vui hay buồn? (Nên nhớ đảo lộn thứ tự các từ). Hãy chỉ lần lượt mỗi khuôn mặt trong các bức tranh. Hãy xem Jennifer cảm thấy như thế nào. Hãy để cho bọn trẻ chỉ vào các khuôn mặt.

 

Nhìn tranh nếu bọn trẻ không trả lời hoặc trả lời sai, hãy gợi ý: Jennifer đang vui

 

Câu hỏi tại sao: Tại sao cô ấy vui

Nếu đứa trẻ nào không trả lời đúng các cảm xúc đối với bất kỳ câu hỏi nào từ 4 câu chuyện ở đây thì bắt đầu học từ cấp độ này.

Quy trình dạy học:

Nhiệm vụ của giáo viên ở đây là kiểm tra khả năng dự đoán cảm xúc nhân vật (vui vẻ/buồn chán) tùy thuộc vào nguyện vọng của nhân vật đó có được đáp ứng hay không. Giáo viên dẫn dắt bọn trẻ thông qua tình huống được mô tả trên bức tranh thứ nhất (minh họa nhân vật đó muốn gì). Rồi giáo viên sẽ mô tả viễn cảnh trong các bức tranh kế tiếp (minh họa xem thực tế xảy ra chuyện gì).

Rồi sau đó giáo viên hỏi đứa trẻ xem nhân vật muốn gì, anh ta/cô ta cảm thấy như thế nào, với gợi ý có hai trạng thái tình cảm có thể diễn ra (vui vẻ/buồn chán). Đứa trẻ sẽ chỉ vào các khuôn mặt.

Tiếp tục, nếu đứa trẻ trả lời đúng thì giáo viên nên khuyến khích, và tăng cường nhận thức của đứa trẻ bằng cách đưa ra câu hỏi: “Tại sao cô ấy/anh ấy buồn?” Nếu câu trả lời không đúng, thì giáo viên đưa ra câu trả lời đúng, và đưa ra lí do vì sao nhân vật lại có tâm trạng như vậy.

Ví dụ về một câu chuyện cảm xúc dựa vào nguyện vọng (nguyện vọng được đáp ứng: Ví dụ 13A)

 

Katie muốn câu một con cá! Katie câu con cá to trên biển.

 

Bức tranh 1. Nhìn tranh, đây là Katie. Bức tranh này cho ta biết Katie muốn gì. Katie muốn câu một con cá.

 

Bức tranh 2. Nhìn tranh, Katie câu được một con cá to. Câu hỏi về nguyện vọng: Katie muốn gì?

 

Câu hỏi về cảm xúc: Katie cảm thấy như thế nào khi câu được cá to?

 

GỢI Ý: Cô ấy sẽ càm thấy vui hay buồn?

Lần lượt chỉ vào các khuôn mặt trong bức hình

 

Hãy xem Katie cảm thấy như thế nào? Đứa trẻ có thể chỉ vào các khuôn mặt

Nhìn tranh: Katie đang vui

 

Câu hỏi tại sao: Tại sao cô ấy vui?

 

Giảng dạy:

Câu hỏi về cảm xúc: Dành cho câu trả lời sai:

Hãy nhìn xem Katie cảm thấy như thế nào

Nhìn tranh, Katie cảm thấy vui . Chỉ vào gương mặt của Katie

Cô ấy đang vui vì cô ấy câu được con cá to. Chỉ vào con cá

Katie đang vui vì cô ấy câu được con cá to. Chỉ vào con Katie

 

Nguyên tắc giảng dạy chung

Cho dù đứa trẻ trả lời đúng hay sai, đứa trẻ thường xuyên nhận được nguyên tắc chung để thể hiện trạng thái cảm xúc

  • Khi bạn có được điều mà bạn mong muốn thì bạn cảm thấy vui.

  • Nếu bạn không có được điều mà bạn muốn thì bạn cảm thấy buồn

 

Hình 2.4. Số 1-24. Các bức tranh và quy trình dạy học được dùng để thể hiện trạng thái cảm xúc dựa trên nguyện vọng

 

Vui vẻ vì nguyện vọng được đáp ứng,

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Eric. Bức tranh này cho chúng ta biết Eric muốn gì.

Nguyện vọng 1A: Eric muốn đi bằng tàu hỏa.

Kết quả 1A.: Eric cùng bố sẽ đi bằng đi tàu hỏa.

Câu hỏi về nguyện vọng: Eric muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Eric muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Eric cảm thấy như thế nào khi được đi bằng tàu hỏa?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Tracy. Bức tranh này cho ta biết Tracy muốn gì.

Nguyện vọng 2A. Tracy muốn một quả táo

Kết quả 2A. Mẹ cho Tracy một quả táo để ăn trưa.

Câu hỏi về nguyện vọng: Tracy muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tracy muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Tracy cảm thấy như thế nào khi được mẹ cho một quả táo để ăn trưa?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Toby. Bức tranh này cho ta biết Toby muốn gì

Nguyện vọng 3A. Toby muốn một cốc socola nóng.

Kết quả 3A. Trước khi đi ngủ, bố đã làm cho Toby một cốc socola nóng.

Câu hỏi về nguyện vọng: Toby muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Toby muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Toby cảm thấy như thế nào khi được bố làm cho một ly socola nóng?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao Toby ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Claire. Bức tranh này cho ta biết Claire muốn gì

Nguyện vọng 4A. Claire muốn xem đàn lợn

Kết quả 4A. Mẹ của Claire đưa đi xem đàn lợn

Câu hỏi về nguyện vọng: Claire muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Claire muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Cô ấy cảm thấy như thế nào khi được mẹ đưa đi xem đàn lợn?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó. Đây là George. Bức tranh này cho ta biết George muốn gì

Nguyện vọng 5A. George muốn ăn kẹo

Kết quả 5A. Lucy đã mua cho George một gói kẹo

Câu hỏi về nguyện vọng: George muốn gì?

Gợi ý – Nhìn, Bức tranh này nói George nguyện vọng điều gì

Câu hỏi về cảm xúc: George cảm thấy như thế nào khi được Lucky mua cho gói kẹo?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó. Đây là Luke. Bức tranh này cho ta biết Luke muốn gì

Nguyện vọng 6A. Luke muốn chơi thả thuyền thuyền buồm

Kết quả 6A. Bố Luke nói: “Hãy cho thuyền bơi đi con”

Câu hỏi về nguyện vọng: Luke muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Luke muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Luke cảm thấy như thế nào khi bố nơi “Hãy cho thuyền bơi đi con”?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Brian. Bức tranh này cho ta biết Brian muốn gì

Nguyện vọng 7A. Brian muốn đi bơi

Kết quả 7A. Chị của Brian đưa cậu ấy đi bơi

Câu hỏi về nguyện vọng: Brian muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Brian muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Brian cảm thấy như thế nào khi chị gái đưa đi bơi?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán? Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Jill. Bức tranh này cho ta biết Jill muốn gì

Nguyện vọng 8A. Jill muốn đi thả diều

Kết quả 8A. Brenda đưa cho Jill cái diều để thả

Câu hỏi về nguyện vọng: Jill muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jill muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jill cảm thấy như thế nào khi Brenda đưa cho cái diều để thả?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Jean. Bức tranh này cho ta biết Jean muốn gì

Nguyện vọng 9A. Jean muốn cưỡi ngựa

Kết quả 9A. Mẹ Jean đƣa Jean đến trường học cưỡi ngựa

Câu hỏi về nguyện vọng: Jean muốn gì? Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jean muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jean cảm thấy như thế nào khi mẹ đưa đến trường học cưỡi ngựa?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Pat. Bức tranh này cho ta biết Pat muốn gì

Nguyện vọng 10A. Pat muốn có một chiếc ô

Kết quả 10A. Mẹ mua cho Pat một chiếc ô.

Câu hỏi về nguyện vọng: Pat muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Pat muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Pat cảm thấy như thế nào khi mẹ mua cho một chiếc ô? Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Adrian. Bức tranh này cho ta biết Adrian muốn gì

Nguyện vọng 11A. Adrian muốn một quyển sách về xe hơi

Kết quả 11A. Mẹ của Adrian mua cho cậu ấy một quyển sách về xe hơi

Câu hỏi về nguyện vọng: Adrian muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Adrian muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Adrian cảm thấy như thế nào khi mẹ mua cho quyển sách về xe hơi?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Paul. Bức tranh này cho ta biết Paul muốn gì

Nguyện vọng 12 A. Paul muốn đi chơi cầu trượt

Kết quả 12A. Ann đẩy để Paul trượt xuống.

Câu hỏi về nguyện vọng: Paul muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Paul muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Paul cảm thấy như thế nào khi Ann đẩy để trượt xuống? Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Katie. Bức tranh này cho ta biết Katie muốn gì

Nguyện vọng 13A. Katie muốn bắt một con cá

Kết quả 13A. Katie đã bắt được một con cá lớn trên biển

Câu hỏi về nguyện vọng: Katie muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Katie muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Katie cảm thấy như thế nào khi cô ấy bắt được con cá lớn trên biển?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán? Câu hỏi lý giải

Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Sam. Bức tranh này cho ta biết Sam muốn gì

Nguyện vọng 14A. Sam muốn có một hộp màu để vẽ tranh

Kết quả 14A. Mẹ đã mua cho Sam hộp màu để vẽ tranh

Câu hỏi về nguyện vọng: Sam muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Sam muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Sam cảm thấy như thế nào khi được mẹ mua cho hộp màu?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Billy. Bức tranh này cho ta biết Billy muốn gì

Nguyện vọng 15A. Billy muốn đi chơi đu quay

Kết quả 15A. Billy đi đu quay trên một con ngựa.

Câu hỏi về nguyện vọng: Billy muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Billy muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Billy cảm thấy như thế nào khi con đi đu quanh trên ngựa?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Jennifer. Bức tranh này nói cho chúng ta biết Jennifer muốn gì

Nguyện vọng 16A. Jennifer muốn ăn bánh ngọt

Kết quả 16A. Bố đưa bánh ngọt cho Jennifer

Câu hỏi về nguyện vọng: Jennifer muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jennifer muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jennifer cảm thấy như thế nào khi được bố cho bánh ngọt?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Thomas. Bức tranh này cho ta biết Thomas muốn gì

Nguyện vọng 17A. Thomas muốn xem các chú hề biểu diễn trong rạp xiếc.

Kết quả 17A. Thomas nhìn thấy các chú hề biểu diễn trong rạp xiếc

Câu hỏi về nguyện vọng: Thomas muốn gì? Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Brian muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Thomas cảm thấy như thế nào khi nhìn thấy các chú hề trong rạp xiếc

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Alan. Bức tranh này cho ta biết Alan muốn gì

Nguyện vọng 18A. Alan muốn một kem sôcôla

Kết quả 18A. Bố mua cho Alan một kem sôcôla

Câu hỏi về nguyện vọng: Alan muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Alan muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Alan cảm thấy như thế nào khi được bố mua cho một kem sôcôla?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Jane. Bức tranh này cho ta biết Jane muốn gì

Nguyện vọng 19A. Jane muốn Elizabeth đẩy xích đu cho mình.

Kết quả 19A. Elizabeth đẩy Jane đung đưa trên xích đu.

Câu hỏi về nguyện vọng: Jane muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jane muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jane cảm thấy như thế nào khi Elizabeth đẩy đung đưa trên xích đu?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Josie. Bức tranh này cho ta biết Josie muốn gì

Nguyện vọng 20A. Josie muốn Nigel cùng đi dự sinh nhật

Kết quả 20A. Josie và Nigel cùng dự tiệc sinh nhật

Câu hỏi về nguyện vọng: Josie muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Josie muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Josie cảm thấy như thế nào khi Nigel cùng đi dự tiệc sinh nhật?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Daniel. Bức tranh này cho ta biết Daniel muốn gì

Nguyện vọng 21A. Daniel muốn đi bằng xe đạp đến cửa hàng

Kết quả 21A. Mẹ nhờ Daniel đi đến cửa hàng bằng xe đạp

Câu hỏi về nguyện vọng: Daniel muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Daniel muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Daniel cảm thấy như thế nào khi mẹ nhờ đi cửa hàng bằng xe đạp?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Tina. Bức tranh này cho ta biết Tina muốn gì

Nguyện vọng 22A. Tina muốn một bức tranh vẽ hoa

Kết quả 22A. Chị gái mua cho Tina một bức tranh vẽ hoa

Câu hỏi về nguyện vọng: Tina muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tina muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Tina cảm thấy như thế nào khi chị gái cho một bức tranh vẽ hoa?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Matthew. Bức tranh này cho ta biết Matthew muốn gì

Nguyện vọng 23A. Matthew muốn một chiếc máy bay đồ chơi.

Kết quả 23A. Anh trai tặng cho Matthew một chiếc máy bay đồ chơi

Câu hỏi về nguyện vọng: Matthew muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Matthew muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Matthew cảm thấy như thế nào khi được anh trai tặng một máy bay đồ chơi?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán? Câu hỏi lý giải

Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Betty. Bức tranh này cho ta biết Betty muốn gì

Nguyện vọng 24A. Betty muốn một gấu bông nhân dịp sinh nhật

Kết quả 24A. Bà đã tặng Betty một gấu bông nhân dịp sinh nhật

Câu hỏi về nguyện vọng: Betty muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Betty muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Betty cảm thấy như thế nào khi được bà tặng gấu bông nhân dịp sinh nhật?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Buồn khi nguyện vọng không được đáp ứng

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Eric. Bức tranh này cho ta biết Eric muốn gì

Nguyện vọng 1B. Eric muốn đi bằng xe hơi.

Kết quả 1B. Eric và bố sẽ đi bằng xe lửa.

Câu hỏi về nguyện vọng: Eric muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Eric muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Eric cảm thấy như thế nào khi đi trên xe lửa?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Tracy. Bức tranh này cho ta biết Tracy muốn gì

Nguyện vọng 2B. Tracy muốn có một quả chuối.

Kết quả 2B. Mẹ đưa cho Tracy một quả táo để ăn trưa.

Câu hỏi về nguyện vọng: Tracy muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tracy muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Tracy cảm thấy như thế nào khi mẹ đưa quả táo để ăn trưa?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Toby. Bức tranh này cho ta biết Toby muốn gì

Nguyện vọng 3B. Toby muốn uống một cốc nước cam

Kết quả 3B . Trước khi đi ngủ, bố làm cho Toby một cốc socola nóng.

Câu hỏi về nguyện vọng: Toby muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Toby muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Toby cảm thấy như thế nào khi được bố làm cho một cốc sôcôla nóng?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Claire. Bức tranh này cho ta biết Claire muốn gì

Nguyện vọng 4B. Claire muốn nhìn thấy đàn cừu

Kết quả 4B. Mẹ đưa Claire đi xem một đàn heo.

Câu hỏi về nguyện vọng: Claire muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Clairre muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Clairre cảm thấy như thế nào khi được mẹ đưa đi xem đàn heo?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là George. Bức tranh này cho ta biết George muốn gì

Nguyện vọng 5B. George muốn ăn bim bim

Kết quả 5B. Lucy đã mua cho George một gói kẹo ngọt

Câu hỏi về nguyện vọng: George muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết George muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: George cảm thấy như thế nào khi được Lucky mua cho gói kẹo ngọt?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Luke. Bức tranh này cho ta biết Luke muốn gì

Nguyện vọng 6B. Luke muốn cho vịt ăn

Kết quả 6B. Bố Luke nói: “Hãy cho thuyền buồm bơi đi con”

Câu hỏi về nguyện vọng: Luke muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Luke muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Luke cảm thấy như thế nào khi bố bảo „Hãy cho thuyền buồm bơi đi con!‟?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Brian. Bức tranh này cho ta biết Brian muốn gì

Nguyện vọng 7B. Brian muốn đi đến bãi biển

Kết quả 7B. Chị gái đưa Brian đến bể bơi

Câu hỏi về nguyện vọng: Brian muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Brian muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Brian cảm thấy như thế nào khi chị gái đưa đến bể bơi? Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Jill. Bức tranh này cho ta biết Jill muốn gì

Nguyện vọng 8B. Jill muốn chơi trên xích đu

Kết quả 8B. Brenda đưa diều cho Jill để thả.

Câu hỏi về nguyện vọng: Jill muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jill muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jill cảm thấy như thế nào khi được Brenda đưa diều để thả?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Jean. Bức tranh này cho ta biết Jean muốn gì

Nguyện vọng 9B. Jean muốn đi học khiêu vũ

Kết quả 9B. Mẹ đưa Jean đến trường học cưỡi ngựa.

Câu hỏi về nguyện vọng: Jean muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jean muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jean cảm thấy như thế nào khi được mẹ đưa đến trường học cưỡi ngựa?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Pat. Bức tranh này cho ta biết Pat muốn gì

Nguyện vọng 10B. Pat muốn một chiếc mũ che mưa

Kết quả 10B. Mẹ đã mua cho Pat một chiếc ô

Câu hỏi về nguyện vọng: Pat muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Pat muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Pat cảm thấy như thế nào khi được mẹ mua cho chiếc ô? Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Adrian. Bức tranh này cho ta biết Adrian muốn gì

Nguyện vọng 11B. Adrain muốn một quyển sách về xe lửa

Kết quả 11B. Mẹ đã mua cho Adrain một quyển sách về xe hơi

Câu hỏi về nguyện vọng: Adrian muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Adrian muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Adrian cảm thấy như thế nào khi được mẹ mua cho quyển sách về xe hơi?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Paul. Bức tranh này cho ta biết Paul muốn gì

Nguyện vọng 12B. Paul muốn ngồi lại trên đỉnh cầu trượt

Kết quả 12B. Ann đẩy Paul trượt xuống dưới

Câu hỏi về nguyện vọng: Paul muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Paul muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Paul cảm thấy như thế nào khi Ann đẩy xuống phía dưới? Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Katie. Bức tranh này cho ta biết Katie muốn gì

Nguyện vọng 13B. Katie muốn bắt một con cua

Kết quả 13B. Katie đã bắt được một con cá lớn trên biển.

Câu hỏi về nguyện vọng: Katie muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Katie muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Katie cảm thấy như thế nào khi bắt được con cá lớn trên biển? Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Sam. Bức tranh này cho ta biết Sam muốn gì

Nguyện vọng 14B. Sam muốn một chiếc xe hơi đồ chơi

Kết quả 14B. Mẹ đã mua cho Sam một hộp màu để vẽ tranh

Câu hỏi về nguyện vọng: Sam muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Sam muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Sam cảm thấy như thế nào khi mẹ mua cho hộp màu?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Billy. Bức tranh này cho ta biết Billy muốn gì

Nguyện vọng 15B. Billy muốn đi chơi cầu trượt xoáy

Kết quả 15B. Billy đi chơi đu quay trên một con ngựa.

Câu hỏi về nguyện vọng: Billy muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Billy muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Billy cảm thấy như thế nào khi đu quay trên con ngựa? Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Jennifer. Bức tranh này cho ta biết Jennifer muốn gì

Nguyện vọng 16B. Jennifer muốn thạch trái cây

Kết quả 16B. Bố đưa cho Jennifer bánh ngọt.

Câu hỏi về nguyện vọng: Jennifer muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jennifer muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jennifer cảm thấy như thế nào khi được bố đưa cho bánh ngọt? Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Thomas. Bức tranh này cho ta biết Thomas muốn gì

Nguyện vọng 17B. Thomas muốn nhìn thấy sƣ tử trong rạp xiếc

Kết quả 17B. Thomas xem các chú hề trong rạp xiếc

Câu hỏi về nguyện vọng: Thomas muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Thomas muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Thomas cảm thấy như thế nào khi xem các chú kề trong rạp xiếc?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Alan. Bức tranh này cho ta biết Alan muốn gì

Nguyện vọng 18B. Alan muốn một kem dâu.

Kết quả 18B. Bố mua cho Alan một kem socola

Câu hỏi về nguyện vọng: Alan muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Alan muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Alan cảm thấy như thế nào khi bố mua cho kem sôcôla? Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Jane. Bức tranh này cho ta biết Jane muốn gì

Nguyện vọng 19B. Jane muốn đi chơi bập bênh

Kết quả 19B. Elizabeth đẩy Jane đung đưa trên xích đu

Câu hỏi về nguyện vọng: Jane muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jane muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jane cảm thấy như thế nào khi Elizabeth đẩy đung đưa trên xích đu?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Josie. Bức tranh này cho ta biết Josie muốn gì

Nguyện vọng 20B. Josie muốn Nigel ở nhà

Kết quả 20B. Josie và Nigel cùng đi dự tiệc sinh nhật

Câu hỏi về nguyện vọng: Josie muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Josie muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Josie cảm thấy như thế nào khi Nigel cùng đi sinh nhật? Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Daniel. Bức tranh này cho ta biết Daniel muốn gì

Nguyện vọng 21B. Daniel muốn đi bằng xe đạp đến công viên

Kết quả 21B. Mẹ nhờ Daniel đạp xe đến cửa hàng

Câu hỏi về nguyện vọng: Daniel muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Daniel muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Daniel cảm thấy như thế nào khi mẹ nhờ đến cửa hàng bằng xe đạp?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán? S

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Tina. Bức tranh này cho ta biết Tina muốn gì

Nguyện vọng 22B. Tina muốn một bức tranh vẽ mèo con

Kết quả 22B. Chị gái mua cho Tina một bức tranh vẽ hoa

Câu hỏi về nguyện vọng: Tina muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tina muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Tina cảm thấy như thế nào khi chị gái mua cho bức tranh vẽ hoa Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Matthew. Bức tranh này cho ta biết Matthew muốn gì

Nguyện vọng 23B. Matthew muốn một chiếc xe lửa đồ chơi

Kết quả 23B. Anh trai đã tặng cho Matthew một chiếc máy bay đồ chơi

Câu hỏi về nguyện vọng: Matthew muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Matthew muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Matthew cảm thấy như thế nào khi được anh trai tặng máy bay đồ chơi?

Gợi ý - cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán? Câu hỏi lý giải Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

 

Giáo viên: Nói với bọn trẻ về nguyện vọng của nhân vật trong truyện và sau đó mô tả kết quả của câu chuyện. Hãy kiểm tra xem đứa trẻ có hiểu được nguyện vọng của nhân vật trong truyện không, rồi mới yêu cầu trẻ hoặc là nói về cảm xúc của nhân vật đó, hoặc chỉ vào khuôn mặt thể hiện cảm xúc đó.

Đây là Betty. Bức tranh này cho ta biết Betty muốn gì

Nguyện vọng 24B. Betty muốn búp bê nhân dịp sinh nhật

Kết quả 24B. Bà ngoại đã tặng cho Betty gấu bông nhân dịp sinh nhật

Câu hỏi về nguyện vọng: Betty muốn gì?

Gợi ý – hãy nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Betty muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Betty cảm thấy như thế nào khi được bà tặng gấu bông nhân dịp sinh nhật?

Gợi ý - cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?

Câu hỏi lý giải Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?


Quay về Mục lục ►


CẤP ĐỘ 5. NHẬN BIẾT TRẠNG THÁI CẢM XÚC DỰA VÀO NIỀM TIN

Trạng thái cảm xúc này có được là do những gì mà người khác nghĩ trong trường hợp cụ thể nào đó, ngay cả khi suy nghĩ của người đó mâu thuẫn với thực tế. Đứa trẻ được yêu cầu phải dõi theo lần lượt ba bức tranh và dự đoán cảm xúc của các nhân vật trong bức hoạt hình, dựa vào việc người khác tin (niềm tin) vào mong muốn của họ có được thoả mãn hay không.

Tài liệu và Quy trình đánh giá

Có các bức tranh đen-trắng minh họa cho những câu chuyện về trạng thái cảm xúc dựa vào niềm tin. Bức tranh thứ nhất trình bày tình huống thực tế. Bức tranh thứ hai chỉ nhân vật. Nguyện vọng và niềm tin của nhân vật được trình bày bằng hai bức tranh đen-trắng nhỏ được đặt vào một bức tranh lớn. Bức tranh cuối cùng chỉ kết quả của câu chuyện cũng như biểu hiện cảm xúc của nhân vật. Trong bức tranh thứ hai và thứ ba, gương mặt của nhân vật sẽ để trống và đứa trẻ phải chỉ ra được trạng thái cảm xúc của gương mặt đó theo minh hoạ dưới đó. Hai bức tranh đen trắng sử dụng để giúp trẻ lựa chọn trạng thái cảm xúc Đứa trẻ cần phải giải thích được bối cảnh xã hội/cảm xúc của bức tranh, và dự đoán xem biểu hiện cảm xúc của nhân vật trong truyện là gì. Tình huống chỉ rõ hai cảm xúc khác nhau: BUỒN CHÁN và VUI VẺ. Các trạng thái cảm xúc phụ thuộc vào việc niềm tin và mong muốn trùng khớp nhau (niềm tin đúng) hay không trùng nhau (niềm tin sai) như ví dụ minh họa dưới đây

1. Niềm tin đúng/ ( Xem ví dụ 1A.) Nguyện vọng được đáp ứng

Thực tế

Nguyện vọng

Niềm tin

 

Bố mua cho Jennifer ăn bánh ngọt Bố đưa cho cô ấy bánh ngọt

Jennifer muốn ăn bánh ngọt

Jennifer nghĩ rằng sẽ có bánh ngọt

 

Cảm xúc: Vui vẻ

Jennifer sẽ cảm thấy…

 

Kết quả: Vui vẻ

 

2. Niềm tin đúng/ ( Xem ví dụ 5B.) Nguyện vọng không được đáp ứng

Thực tế

Nguyện vọng

Niềm tin

 

Sợi dây xích đu của

 

Joanna đã bị đứt Joana không thể đung đưa trên xich đu được

Joanna muốn đung đưa trên xích đu

Joanna nghĩ rằng xích đu đã hỏng

 

Cảm xúc: Buồn chán

Joanna sẽ cảm thấy…

 

Kết quả: Buồn chán

3. Nguyện vọng không được đáp ứng/ ( Xem ví dụ 5C.) Niềm tin sai/mâu thuẫn với thực tế

Thực tế

Nguyện vọng

Niềm tin

 

Mẹ mua cho Adrian quyển sách về xe hơi

 

Mẹ đưa cho Adrian quyển sách về xe hơi

Adrain muốn có quyển sách về xe hơi

Adrain không biết rằng mẹ đã mua quyển sách về xe hơi.

Cậu ấy nghĩ rằng mẹ mua quyển sách về xe lửa

Cảm xúc: Buồn chán

Adrain sẽ cảm thấy…

 

Kết quả: Vui vẻ

4. Nguyện vọng không được đáp ứng/ ( Xem ví dụ 5D) Niềm tin sai

Thực tế

Nguyện vọng

Niềm tin

 

Mẹ có một quả táo để Tracy ăn trưa

 

Mẹ đưa quả táo cho Tracy để ăn trưa

Tracy muốn một quả chuối.

Tracy không biết về quả táo, cô ấy nghĩ rằng mẹ có một quả chuối.

 

Cảm xúc: Vui vẻ

Tracy sẽ cảm thấy…

 

Kết quả : Buồn chán

Xác định cấp độ khởi điểm

Các câu chuyện trong phần này yêu cầu 2 cách thức thể hiện trạng thái cảm xúc. Đối với trạng thái thứ nhất, nhân vật trong câu chuyện không quan tâm đến kết quả của câu chuyện. Do đó, ở đây, tâm trạng được phân biệt trên cơ sở nguyện vọng và niềm tin của nhân vật đúng theo tình huống đó.

Niềm tin về một tình huống có thể đúng hoặc sai, và một nguyện vọng cũng có thể được hoặc không được đáp ứng. Trong 12 câu chuyện của phần A, nhân vật trong truyện niềm tin đúng (trùng với thực tế), nguyện vọng được đáp ứng. Trong phần B, 12 câu chuyện nói về các nhân vật có niềm tin đúng, nhưng nguyện vọng không được đáp ứng. Trong phần C, niềm tin của nhân vật về tình huống sai và nguyện vọng lại được đáp ứng. Trong phần D, niềm tin của nhân vật về tình huống là sai và nguyện vọng không được được đáp ứng. Việc điều chỉnh trạng thái cảm xúc thứ hai dựa trên cảm xúc của nhân vật khi nhân vật nhận thức ra được kết quả cuối cùng

Trước hết, hãy mô tả tình huống thực cho đứa trẻ (bức tranh thứ nhất). Sau đó, hãy cho đứa trẻ biết nguyện vọng và niềm tin của nhân vật trong câu chuyện (bức tranh thứ hai). Hãy kiểm tra xem đứa trẻ đã thực sự hiểu được nguyện vọng và niềm tin của nhân vật hay chưa. Trong lần điều chỉnh trạng thái cảm xúc đầu tiên, hãy yêu cầu đứa trẻ nói ra cảm xúc của nhân vật như thế nào, hoặc chỉ vào các gương mặt thể hiện cảm xúc. Lần điều chỉnh thứ hai, hãy yêu cầu đứa trẻ chỉ rõ nhân vật trong truyện có cảm xúc như thê nào về kết quả nhận được (bức tranh thứ ba).

Để đánh giá cảm xúc dựa vào nềm tin, hãy lấy 4 câu chuyện được thể hiện dưới đây (mỗi câu chuyện được lấy từ các phần A, B, C và D). Sau khi đã mô tả 2 bức tranh trong truyện, hãy hỏi đứa trẻ “Nhân vật X muốn gì?”, “Nhân vật đó nghĩ là sẽ đạt được gì?”, “Nhân vật đó sẽ cảm thấy như thế nào?”, “Tại sao nhân vật đó cảm thấy Buồn chán hay Vui vẻ? như dưới đây.

Đánh giá cảm xúc dựa vào niềm tin – (Ví dụ 2B). Tình huống: Chị gái mua cho Tina một bức tranh vẽ hoa.

 

Nguyện vọng: Tina muốn một bức tranh vẽ mèo con

Niềm tin: Tina nghĩ rằng chị gái có một bức tranh vẽ hoa

Bức tranh 1. Nhìn tranh, đây là chị gái của Tina, chị có một bức tranh vẽ hoa cho Tina.

Bức tranh 2. Đây là Tina. Bức tranh nhỏ này cho ta biết Tina muốn gì và bức tranh này cho ta biết Tina nghĩ gì. Tina muốn một bức tranh vẽ mèo con, nhưng cô ấy nghĩ rằng chị gái đã mua một bức tranh vẽ hoa. Hãy chỉ vào bức tranh tương ứng

Câu hỏi về nguyện vọng. Tina muốn gì?

GỢI Ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tina muốn gì.

Hãy chỉ vào bức tranh nguỵên vọng trong bức tranh thứ 2.

Cô ấy muốn gì? Cô ấy muốn….

Câu hỏi về niềm tin. Tina sẽ nghĩ chị gái sẽ mua gì cho cô ấy?

GỢI Ý: Nhín bức tranh này cho biết Tina nghĩ gì? Hãy chỉ vào bức tranh và niềm tin trong bức tranh 2

Tina nghĩ chị gái sẽ mua gì cho cô ấy? Cô ấy nghĩ cô ấy sẽ có...

 

Câu hỏi cảm xúc dựa trên niềm tin (1): Tina cảm thấy thế nào khi cô ấy nghĩ chị gái có bức tranh vẽ hoa cho cô ấy? Bạn có thể vào một trong số các khuôn mặt biểu hiện cảm xúc này?

 

GỢI Ý: Cô ấy sẽ cảm thấy vui hoặc buồn? Hãy chỉ lần lượt từng khuôn mặt.

 

Câu hỏi lý giải (1): Tại sao Tina cảm thấy [Câu trả lời của đứa trẻ]?

Nhìn tranh, hãy xem Tina cảm thấy thế nào? Đứa trẻ chỉ vào một trong số khuôn mặt ở cuối trang.

Nhìn tranh, Tina thấy buồn chán

 

Bức tranh 3: Nhìn tranh, chị gái đưa cho Tina một bức tranh vẽ hoa

Câu hỏi cảm xúc dựa trên kết quả (2): Tina sẽ cảm thấy như thế nào khi chị gái đưa cho một bức tranh vẽ hoa?

 

Nếu đứa trẻ trả lời sai từ một câu trở lên trong số bốn câu chuyện trên, hãy bắt đầu dạy đứa trẻ từ cấp độ này.

Quy trình dạy học

Giáo viên giới thiệu các bức tranh (thể hiện nguyện vọng và sau đó là niềm tin của nhân vật), gợi ý để đứa trẻ nói ra suy nghĩ của nhân vật, nhân vật trong hình muốn gì, nhân vật ấy cảm thấy như thế nào và tại sao. Nếu bọn trẻ trả lời đúng, giáo viên động viên khuyến khích và tăng cường khả năng tư duy như đưa ra các loại câu hỏi khác, ví dụ như “Tại sao nhân vật đó cảm thấy vui vẻ/ buồn chán?”,… Nếu bọn trẻ trả lời sai, hãy sửa lại cho đúng ngay lập tức và giải thích tại sao nhân vật trong truyện lại có cảm xúc như vậy.

Câu truyện dựa trên niềm tin (Ví dụ 1, phần B). Tình huống: Anh trai có một chiếc máy bay đồ chơi cho Mathew

 

Nguyện vọng: Matthew muốn có một chiếc xe lửa đồ chơi

Niềm tin: Matthew nghĩ rằng anh trai đã mua một chiếc xe lửa đồ chơi

 

Bức tranh 1. Nhìn tranh, anh trai có một chiếc máy bay đồ chơi cho Matthew.

Bức tranh 2. Đây là Matthew. bức tranh nhỏ này cho ta biết cậu ấy muốn gì. Và bức tranh nhỏ này cho ta biết cậu ấy nghĩ gì. Matthew muốn một chiếc xe lửa đồ chơi. Matthew không biết về cái máy bay đồ chơi. Cậu ấy nghĩ rằng anh trai đã mua một chiếc xe lửa đồ chơi.

 

Câu hỏi về nguyện vọng: Matthew muốn gì?

GỢI Ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết cậu ấy muốn gì. Chỉ vào bức tranh nhỏ thể nguyện vọng của Matthew trong bức tranh 2. Cấu ấy muốn gì? Cậu ấy muốn….

 

Câu hỏi niềm tin: Matthew nghĩ anh trai có gì cho cậu ấy?

GỢI Ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Matthew nghĩ gì. Hãy chỉ vào bức tranh thể hiện niềm tin của Matthew trong bức tranh thứ 2. Matthew nghĩ anh trai đã mua cái gì cho mình ? Cậu ấy nghĩ sẽ nhận được…

 

Câu hỏi về cảm xúc. Matthew sẽ cảm thấy như thế nào khi nghĩ rằng anh trai có một chiếc xe lửa cho cậu ấy. Có thể chỉ vào gương mặt thể hiện cảm xúc đó trong số các khuôn mặt này? GỢI .: Cậu ấy sẽ thấy vui vẻ hay buồn chán? Hãy chỉ lần lượt từng khuôn mặt. Nhìn tranh, hãy xem Matthew cảm thấy nhƣ thế nào? Đứa trẻ chỉ vào khuôn mặt thẻ hiện cảm xúc đó. Nhìn tranh, Matthew cảm thấy vui. Câu hỏi lý giải:: Tại sao cậu ấy vui vẻ?

Nguyên tắc giảng dạy chung:

Dù đứa trẻ trả lời đúng hay sai, giáo viên nên có một nguyên tắc chung để thể hiện rõ trạng thái cảm xúc dựa vào niềm tin.

Nếu bạn muốn một điều gì đó và nó xảy ra, bạn cảm thấy vui vẻ.

Nếu bạn muốn làm một điều gì đó, nhưng bạn không làm đƣợc, bạn cảm thấy buồn chán

Nếu ai đó nghĩ rằng họ có đƣợc gì đó mà họ muốn, thì họ cảm thấy vui vẻ, ngay cả khi họ không cố gắng để có được những cái mà họ muốn.

Nếu ai đó nghĩ rằng họ không nhận được những cái mà họ muốn, họ sẽ cảm thấy buồn chán, ngay cả khi họ cố gắng để có được những cái mà họ muốn

 

Phần A. Niềm tin đúng và nguyện vọng được đáp ứng

Ví dụ 1A. Tình huống thực tế: Bố mua cho Jennifer bánh ngọt.

Đây là Jennifer. Bức tranh nhỏ cho ta biết Jennfer muốn gì.

Nguyện vọng: Jennifer muốn bánh ngọt

Bức tranh cho ta biết Jennifer nghĩ gì.

Niềm tin: Jennifer nghĩ rằng sẽ nhận được bánh ngọt

Câu hỏi về nguyện vọng: Jennifer muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jennifer muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Jennifer nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jennifer nghĩ gì. Câu hỏi về cảm xúc: Jennifer muốn bánh ngọt. Jennifer nghĩ rằng sẽ có bánh ngọt. Jennifer cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải:

Tại sao Jennifer cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Bố đưa bánh ngọt cho Jennifer.

Câu hỏi về nguyện vọng: Jennifer muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jennifer muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jennifer cảm thấy như thế nào khi bố đưa bánh ngọt cho cô ấy?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao Jennifer cảm thấy vui vẻ/buồn chán? S

 

Ví dụ 2A. Tình huống thực tế: Mẹ mua cho Sam hộp màu.

Đây là Sam. Bức tranh cho ta biết Sam muốn gì.

Nguyện vọng: Sam muốn có một vài bức tranh. Bức tranh cho ta biết Sam nghĩ gì.

Niềm tin: Sam nghĩ rằng mẹ mua cho mình hộp màu.

Câu hỏi về nguyện vọng: Sam muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Sam muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Sam nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Sam nghĩ gì. Câu hỏi về cảm xúc: Sam muốn có hộp màu. Sam nghĩ rằng mẹ mua cho hộp màu. Sam cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao Sam cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Mẹ đưa hộp màu cho Sam

Câu hỏi về nguyện vọng: Sam muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Sam muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Sam cảm thấy như thế nào khi mẹ đưa cho hộp màu?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao Sam cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 3A. Tình huống thực tế: Bà mua cho Betty gấu bông nhân dịp sinh nhật.

Đây là Betty. Bức tranh này cho ta biết Betty muốn gì.

Nguyện vọng: Betty muốn gấu bông nhân dịp sinh nhật. Bức tranh này cho ta biết Betty nghĩ gì.

Niềm tin: Betty nghĩ rằng bà đã mua gấu bông cho cô ấy.

Câu hỏi về nguyện vọng: Betty muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Betty muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Betty nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Betty nghĩ gì. Câu hỏi về cảm xúc: Betty muốn gấu bông. Betty nghĩ rằng bà đã mua gấu bông. Betty cảm thấy như thế nào? Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao Betty cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Bà tặng gấu bông cho Betty nhân dịp sinh nhật

Câu hỏi về nguyện vọng: Betty muốn gì? Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Betty muốn gì. Câu hỏi về cảm xúc: Betty cảm thấy như thế nào khi bà tặng gấu bông nhân dịp sinh nhật? Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao Betty cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 4A.

Tình huống thực tế: Elizabeth sẽ đẩy Jane đung đưa trên chiếc xích đu.

Đây là Jane. Bức tranh này cho ta biết Jane muốn gì.

Nguyện vọng: Jane muốn Elizabeth đẩy cô ấy đung đƣa. Bức tranh cho ta biết Jane nghĩ gì.

Niềm tin: Jane nghĩ rằng sẽ được Elizabeth đẩy trên xích đu

Câu hỏi về nguyện vọng: Jane muốn gì? Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jane muốn gì. Câu hỏi về niềm tin: Jane nghĩ gì? Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jane nghĩ gì. Câu hỏi về cảm xúc: Jane muôố Elizabeth đẩy cô ấy đung đưa. Jane nghĩ rằng Elizabeth sẽ đẩy cô ấy. Jane cảm thấy như thế nào? Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao Jane cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Elizabeth đẩy Jane đung đưa trên xích đu.

Câu hỏi về nguyện vọng: Jane muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jane rmuốn gì. Câu hỏi về cảm xúc: Jane cảm thấy như thế nào khi Elizabeth đẩy đung đưa trên xích đu?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao Jane cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 5A.

Tình huống thực tế: Josie và Nigel sẽ đi dự tiệc sinh nhật.

Đây là Josie. Bức tranh này cho ta biết Josie muốn gì.

Nguyện vọng: Josie muốn Nigel đi dự tiệc sinh nhật. Bức tranh cho ta biết Josie nghĩ gì.

Niềm tin: Josie nghĩ rằng Nigel sẽ đi dự tiệc sinh nhật

Câu hỏi về nguyện vọng: Josie muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Josie muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Josie nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Josie nghĩ gì. Câu hỏi về cảm xúc: Josie muốn Nigel đi dự tiệc sinh nhật. Josie nghĩ rằng Nigel sẽ đi dự tiệc sinh nhật. Josie cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao Josie cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Josie và Nigel đi dự tiệc sinh nhật.

Câu hỏi về nguyện vọng: Josie muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Josie muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Josie cảm thấy như thế nào khi Nigel cũng đi dự tiệc sinh nhật?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao Josie cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 6A.

Tình huống thực tế: Bố mua cho Alan một kem socola.

Đây là Alan. Bức tranh này cho ta biết Alan muốn gì.

Nguyện vọng: Alan muốn ăn kem sôcôla. Bức tranh cho ta biết Alan nghĩ gì.

Niềm tin: Alan nghĩ rằng bố đã mua kem sôcôla cho cậu ấy

Câu hỏi về nguyện vọng: Alan muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Alan muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Alan nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Alan nghĩ gì. Câu hỏi về cảm xúc: Alan muốn ăn kem sôcôla. Alan nghĩ rằng bố mua kem sôcôla. Alan cảm thấy như thế nào? Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao Alan cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Bố đưa kem sôcôla cho Alan.

Câu hỏi về nguyện vọng: Alan muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Alan muốn gì. Câu hỏi về cảm xúc: Alan cảm thấy như thế nào khi bố đưa cho kem sôcôla?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán? Sách được dịch bởi

 

Ví dụ 7A.

Tình huống thực tế: Trước lúc đi ngủ bố pha cho Toby một cốc socola nóng.

Đây là Toby. Bức tranh này cho ta biết Toby muốn gì.

Nguyện vọng: Toby muốn uống một cốc sôcôla nóng.

Bức tranh cho ta biết Toby nghĩ gì.

Niềm tin: Toby nghĩ rằng bố pha cho một cốc sôcôla nóng.

Câu hỏi về nguyện vọng: Toby muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Toby muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Toby nghĩ gì? Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Toby nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Toby muốn một cốc sôcôla móng. Toby nghĩ rằng bố pha một cốc sôcôla nóng cho cậu ấy. Toby cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Bố đưa cho Toby một cốc sôcôla nóng.

Câu hỏi về niềm tin: Toby muốn gì? Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết toby muốn gì. Câu hỏi về cảm xúc: Toby cảm thấy như thế nào khi bố đưa cho cốc sôcôla nóng? Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 8A. Tình huống thực tế. Lucy đã mua cho George một gói kẹo

Đây là George. Bức tranh này cho ta biết George muốn gì.

Nguyện vọng: George muốn ăn kẹo ngọt. Bức tranh cho ta biết George nghĩ gì. Niềm tin: George nghĩ rằng Lucy có kẹo ngọt cho cậu ấy

Câu hỏi về nguyện vọng: George muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết George muốn gì. Câu hỏi về niềm tin: George nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết George nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: George muốn có kẹo ngọt. George nghĩ rằng Lucy có kẹo ngọt cho ậu ấy. George cảm thấy như thế nào? Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Lucy đưa kẹo ngọt cho George.

Câu hỏi về nguyện vọng: George muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết George muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: George cảm thấy như thế nào khi Lucy đưa cho một túi kẹo ngọt?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 9A. Tình huống thực tế. Brenda có một chiếc diều cho Jill để thả

Đây là Jill. Bức tranh này cho ta biết Jill muốn gì.

Nguyện vọng: Jill muốn chơi thả diều.

Bức tranh cho ta biết Jill nghĩ gì.

Niềm tin: Jill nghĩ rằng Brenda sẽ đưa diều cho cô ấy để thả.

Câu hỏi về nguyện vọng: Jill muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jill muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Jill nghĩ gì? Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jill nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jill muốn chơi thả diều. Jill nghĩ rằng Brenda sẽ đưa diều cho cô ấy để thả. Jill cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Brenda đưa diều cho Jill để thả.

Câu hỏi về nguyện vọng: Jill muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jill muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jill cảm thấy như thế nào khi Brenda đưa diều cho cô ấy để thả?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 10A. Tình huống thực tế: Chị gái đưa Brian đến bể bơi

Đây là Brian. Bức tranh này cho ta biết Brian muốn gì.

Nguyện vọng: Brian muốn đi đến bể bơi.

Bức tranh cho ta biết Brian nghĩ gì.

Niềm tin: Brian nghĩ rằng được đến bể bơi.

Câu hỏi về nguyện vọng: Brian muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Brian muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Brian nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Brian nghĩ gì. Câu hỏi về cảm xúc: Brian muốn đến bể bơi. Brian nghĩ rằng sẽ đi đến bể bơi. Brian cảm thấy như thế nào? Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Chị gái đƣa Brian đến bể bơi. Câu hỏi về nguyện vọng: Brian muốn gì? Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Brian muốn gì. Câu hỏi về cảm xúc: Brian cảm thấy như thế nào khi chị gái đưa đến bể bơi? Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 11A. Tình huống thực tế: Eric và bố sẽ đi bằng xe lửa.

Đây là Eric. Bức tranh này cho ta biết Eric muốn gì. Nguyện vọng: Eric muốn đi bằng xe lửa. Bức tranh cho ta biết Eric nghĩ gì. Niềm tin: Eric nghĩ rằng sẽ đi bằng xe lửa.

Câu hỏi về nguyện vọng: Eric muốn gì? Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Eric muốn gì. Câu hỏi về niềm tin: Eric nghĩ gì? Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Eric nghĩ gì. Câu hỏi về cảm xúc: Eric muốn đi bằng xe lửa. Eric nghĩ rằng bố sẽ đi với cậu ấy bằng xe lửa. Eric cảm thấy như thế nào? Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Eric và bố đi bằng xe lửa.

Câu hỏi về nguyện vọng: Eric muốn gì? Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Eric muốn gì. Câu hỏi về cảm xúc: Eric cảm thấy như thế nào khi cậu ấy và bố đi bằng xe lửa? Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 12A

Tình huống thực tế: Bố của Luke sẽ thả thuyền buồm.

Đây là Luke. Bức tranh này cho ta biết Luke muốn gì.

Nguyện vọng: Luke muốn chơi trò thả thuyền buồm.

Bức tranh cho ta biết Luke nghĩ gì.

Niềm tin: Luke nghĩ rằng bố sẽ thả thuyền buồm

Câu hỏi về nguyện vọng: Luke muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Luke muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Luke nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Luke nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Luke muốn chơi trò thả thuyền buồm. Luke nghĩ rằng bố sẽ thả thuyền buồm. Luke cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Bố của Luke nói “Hãy thả thuyền buồm đi”

Câu hỏi về niềm tin: Luke muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Luke muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Luke cảm thấy như thế nào khi bố nói “Hãy thả thuyền buồm đi”?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Phần B. Niềm tin đúng và nguyện vọng không được đáp ứng

Ví dụ 1B. Tình huống thực tế. Anh trai Matthew có một chiếc máy bay đồ chơi cho cậu ấy

Đây là Matthew. Bức tranh này cho ta biết Matthew muốn gì.

Nguyện vọng: Matthew muốn một xe lửa đồ chơi.

Bức tranh cho ta biết Matthew nghĩ gì.

Niềm tin: Matthew nghĩ rằng anh trai có máy bay đồ chơi cho cậu ấy.

Câu hỏi về nguyện vọng: Matthew muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Matthew muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Matthew nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Matthew nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Matthew muốn một xe lửa đồ chơi. Matthew nghĩ rằng anh trai có máy bay đồ chơi. Matthew cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Anh trai đưa cho Matthew máy bay đồ chơi

Câu hỏi về nguyện vọng: Matthew muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Matthew muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Matthew cảm thấy như thế nào khi anh trai đưa cho máy bay đồ chơi?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 2B.

Tình huống thực tế: Chị gái mua cho Tina một bức tranh vẽ hoa.

Đây là Tina. Bức tranh này cho ta biết Tina muốn gì.

Nguyện vọng: Tina muốn bức tranh vẽ mèo con.

Bức tranh cho ta biết Tina nghĩ gì.

Niềm tin: Tina nghĩ rằng chị gái có bức tranh vẽ hoa

Câu hỏi về nguyện vọng: Tina muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tina muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Tina nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tina nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Tina muốn bức tranh vẽ mèo con. Tina nghĩ rằng chị gái có bức tranh vẽ hoa. Tina cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Chị gái đƣa cho Tina bức tranh về hoa

Câu hỏi về nguyện vọng: Tina muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tina muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Tina cảm thấy như thế nào khi chị gái đưa cho bức tranh về hoa?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 3B.

Tình huống thực tế: Các chú hề sẽ diễn trong rạp xiếc.

Đây là Thomas. Bức tranh này cho ta biết Thomas muốn gì.

Nguyện vọng: Thomas muốn xem xiếc sư tử.

Bức tranh cho ta biết Thomas nghĩ gì.

Niềm tin: Thomas nghĩ rằng các chú hề sẽ diễn trong rạp xiếc

Câu hỏi về nguyện vọng: Thomas muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Thomas muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Thomas nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Thomas nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Thomas muốn xem xiếc sử tử. Thomas nghĩ rằng cậu ấy sẽ xem các chú hề trong rạp xiếc.

Thomas cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Thomas xem các chú hề diễn trong rạp xiếc.

Câu hỏi về nguyện vọng: Thomas muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Thomas muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Thomas cảm thấy như thế nào khi cậu ấy xem các chú hề diễn trong rạp xiếc?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 4B.

Tình huống thực tế: Đã đến lúc ông của Adam phải về nhà.

Đây là Adam. Bức tranh này cho ta biết Adam muốn gì.

Nguyện vọng: Adam muốn ông ở lại.

Bức tranh cho ta biết Adam nghĩ gì.

Niềm tin: Adam nghĩ rằng ông sẽ đi về nhà

Câu hỏi về nguyện vọng: Adam muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Adam muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Adam nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Adam nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Adam muốn ông ở lại. Adam nghĩ rằng ông sẽ về nhà. Adam cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Ông của Adam nói lời tạm biệt và về nhà

Câu hỏi về niềm tin: Adam muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Adam muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Adam cảm thấy như thế nào khi ông nói lời tạm biệt và về nhà?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 5B.

Tình huống thực tế: Sợi dây xích đu của Joanna bị đứt.

Đây là Joana. Bức tranh này cho ta biết Joanna muốn gì.

Nguyện vọng: Joanna muốn đung đƣa trên xích đu.

Bức tranh cho ta biết Joanna nghĩ gì.

Niềm tin: Joanna nghĩ rằng xích đu đã hỏng.

Câu hỏi về nguyện vọng: Joanna muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Joana muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Joanna nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Joana nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Joanna muốn đung đưa trên xích đu. Joanna nghĩ rằng xúch đu đã hỏng. Joanna cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Joanna không thể đung đưa trên xích đu được. Xích đu đã hỏng

Câu hỏi về nguyện vọng: Joanna muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Joana muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Joanna cảm thấy như thế nào khi xích đu đã hỏng?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán? S

 

Ví dụ 6B.

Tình huống thực tế: Chiếc ghi đông và yên xe đạp bị rời ra khỏi chiếc xe đạp của Marie.

Đây là Marie. Bức tranh này cho ta biết Marie muốn gì.

Nguyện vọng: Marie muốn đi xe đạp.

Bức tranh cho ta biết Marie nghĩ gì.

Niềm tin: Marie nghĩ rằng xe đạp đã hỏng

Câu hỏi về nguyện vọng: Marie muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Marie muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Marie nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Marie nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Marie muốn đi xe đạp. Marie nghĩ rằng xe đạo đã hỏng. Marie cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Marie không thể chơi trò đạp xe. Xe đạp đã hỏng.

Câu hỏi về nguyện vọng: Marie muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Marie muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Marie cảm thấy như thế nào khi xe đạp bị hỏng?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 7B.

Tình huống thực tế: Trời mƣa. Mẹ mua cho Pat một chiếc ô.

Đây là Pat. Bức tranh này cho ta biết Jane muốn gì.

Nguyện vọng: Pat muốn một chiếc mũ che mưa.

Bức tranh cho ta biết Pat nghĩ gì.

Niềm tin: Pat nghĩ rằng mẹ mua cho cô ấy một chếc ô

Câu hỏi về nguyện vọng: Pat muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Pat muốn gì.

Câu hỏi về nguyện vọng: Pat nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Pat nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Pat muốn một chiếc mũ che mưa. Pat nghĩ rằng mẹ đã mua cho cô ấy một chiếc ô. Pat cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Mẹ đưa cho Pat một chiếc ô để che mưa.

Câu hỏi về nguyện vọng: Pat muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Pat muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Pat cảm thấy như thế nào khi mẹ đưa cho cô ấy một chiếc ô?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 8B.

Tình huống thực tế. Mẹ mua cho Adrian một quyển sách về xe hơi.

Đây là Jane. Bức tranh này cho ta biết Adrian muốn gì.

Nguyện vọng: Adrian muốn một quyển sách về xe lửa.

Bức tranh cho ta biết Adrian nghĩ gì.

Niềm tin: Adrian nghĩ rằng mẹ mua cho quyển sách về xe hơi

Câu hỏi về nguyện vọng: Adrian muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Adrian muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Adrian nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Adrian nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Adrian muốn một quyển sách về xe lửa. Adrian nghĩ rằng mẹ đã mau cho một quyển sách về xe hơi. Adrian cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Mẹ đưa cho Adrian một quyển sách về xe hơi.

Câu hỏi về nguyện vọng: Adrian muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Adrian muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Adrian cảm thấy như thế nào khi mẹ đưa cho quyển sách về xe hơi?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 9B.

Tình huống thực tế. Mẹ và Claire sẽ đi xem đàn heo.

Đây là Claire. Bức tranh này cho ta biết Claire muốn gì.

Nguyện vọng: Claire muốn xem đàn cừu.

Bức tranh cho ta biết Claire nghĩ gì.

Niềm tin: Claire nghĩ rằng cô ấy và mẹ sẽ xem đàn heo

Câu hỏi về nguyện vọng: Claire muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Claire muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Claire nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Claire nghĩ gì. Câu hỏi về cảm xúc: Claire muốn đi xem đàn cừu. Claire nghĩ rằng cô ấy và mẹ sẽ đi xem đàn heo. Toby cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được. Claire đang xem đàn heo trong một trang trại.

Câu hỏi về niềm tin: Claire muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Claire muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Claire cảm thấy như thế nào khi xem đàn heo trong trang trại?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán? S

 

Ví dụ 10B.

Tình huống thực tế. Mẹ có một quả táo cho bữa ăn trưa của Tracy.

Đây là Tracy. Bức tranh này cho ta biết Tracy muốn gì.

Nguyện vọng: Tracy muốn một quả chuối. Bức tranh cho ta biết Tracy nghĩ gì.

Niềm tin: Tracy nghĩ rằng mẹ cho sẽ cô ấy một quả táo

Câu hỏi về nguyện vọng: Tracy muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tracy muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Tracy nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tracy nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Tracy muốn một quả chuối. Tracy nghĩ rằng mẹ cho cô ấy một quả táo. Tracy cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Mẹ đưa cho Tracy một quả táo để ăn trưa.

Câu hỏi về nguyện vọng: Tracy muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tracy muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Tracy cảm thấy như thế nào khi mẹ đưa cho một quả táo để ăn trưa?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 11B.

Tình huống thực tế: Mẹ đưa Jean đi cưỡi ngựa

Đây là Jean. Bức tranh này cho ta biết Jean muốn gì.

Nguyện vọng: Jean muốn đi khiêu vũ.

Bức tranh cho ta biết Jean nghĩ gì.

Niềm tin: Jean nghĩ rằng mẹ sẽ đưa đi cưỡi ngựa

Câu hỏi về nguyện vọng: Jean muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jean muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Jean nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jean nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jean muốn đi khiêu vũ. Jean nghĩ rằng mẹ sẽ đưa đi cưỡi ngựa. Jean cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải:

Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Mẹ đưa Jean đi cưỡi ngựa.

Câu hỏi về nguyện vọng: Jean muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jean muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jean cảm thấy như thế nào khi mẹ đưa đi cưỡi ngựa?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 12B.

Tình huống thực tế: Billy đang đi đu quay trên một con ngựa.

Đây là Billy. Bức tranh này cho ta biết Billy muốn gì.

Nguyện vọng: Billy muốn đi chơi cầu trượt xoáy.

Bức tranh cho ta biết Billy nghĩ gì.

Niềm tin: Billy nghĩ rằng đu quay sẽ không dừng lại

MONG MUỐN SUY NGHĨ Câu hỏi về nguyện vọng: Billy muốn gì?

Gợi ý: Nhìn này, bức tranh này cho ta biết Billy muốn gì. Câu hỏi về niềm tin: Billy nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn này, bức tranh này cho ta biết Billy nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Billy muốn đi chơi cầu trượt xoáy. Billy nghĩ rằng con ngựa sẽ không dừng lại. Billy cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Con ngựa tiếp tục quay vòng quanh

Câu hỏi về nguyện vọng: George muốn gì?

Gợi ý: Nhìn này, bức tranh này cho ta biết George muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Billy cảm thấy như thế nào khi con ngưa tiếp tuc quay vòng quanh?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán? S

 

Phần C: Niềm tin sai, nguyện vọng được đáp ứng

Ví dụ 1C.

Tình huống thực tế. Bố cho Jennifer bánh ngọt để uống trà.

Đây là Jennifer. Bức tranh này cho ta biết Jennifer muốn gì.

Nguyện vọng: Jennifer muốn bánh ngọt.

Bức tranh cho ta biết Jennifer nghĩ gì.

Niềm tin: Jennifer không biết gì về bánh. Cô ấy nghĩ rằng có thạch để uống trà

MONG MUỐN SUY NGHĨ

Câu hỏi về nguyện vọng: Jennifer muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jennifer muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Jennifer nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jennifer nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jennifer muốn bánh ngọt. Jennifer nghĩ rằng có thạch để uống trà. Jennifer cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Bố đưa cho Jennifer bánh ngọt để uống trà.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Jennifer muốn gì?

Gợi ý: Nhìn này, bức tranh này cho ta biết Jenniffer muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jenniffer cảm thấy như thế nào khi bố đưa cho bánh ngọt để uống trà?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 2C.

Tình huống thực tế. Bố mua cho Alan một kem sô-cô-la.

Nguyện vọng: Alan muốn một kem sôcôla.

Bức tranh cho ta biết Alan nghĩ gì.

Niềm tin: Alan không biết về kem sôcôla. Cậu ấy nghĩ rằng bố có kem dâu.

MONG MUỐN SUY NGHĨ

Câu hỏi về nguyện vọng: Alan muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Alan muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Alan nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Alan nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Alan muốn một kem sôcôla. Alan nghĩ rằng bố có kem dâu. Alan cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Bố đưa cho Alan một kem sô-cô-la

 

Câu hỏi về nguỵện vọng: Alan muốn gì?

Gợi ý: Nhìn này, bức tranh này cho ta biết Alan muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Alan cảm thấy như thế nào khi bố đưa cho một kem sôcôla?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 3C.

Tình huống thực tế. Chị gái mua cho Tina một bức tranh vẽ hoa.

Đây là Tina. Bức tranh này cho ta biết Tina muốn gì.

Nguyện vọng: Tina muốn một bức tranh vẽ hoa.

Bức tranh cho ta biết Tina nghĩ gì.

Niềm tin: Tina không biết về bức tranh vẽ hoa.

Tina nghĩ rằng chị gái có bức tranh vẽ mèo con

MONG MUỐN SUY NGHĨ

Câu hỏi về nguyện vọng: Tina muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tina muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Tina nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tina nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Tina muốn một bức tranh vẽ hoa. Tina nghĩ rằng chị gái có bức tranh vẽ mèo con. Tina cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải:

Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Chị gái đưa cho Tina một bức tranh vẽ hoa.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Tina muốn gì?

Gợi ý: Nhìn này, bức tranh này cho ta biết Tina muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Tina cảm thấy như thế nào khi chị gái đưa cho bức tranh vẽ hoa?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 4C.

Tình huống thực tế. Lucy mua cho Geogre một gói kẹo.

Đây là Geogre . Bức tranh này cho ta biết Geogre muốn gì.

Nguyện vọng: Geogre muốn ăn kẹo ngọt.

Bức tranh cho ta biết Geogre nghĩ gì.

Niềm tin: Geogre không biết về kẹo ngọt. Geogre nghĩ rằng Lucy có bim bim cho cậu ấy

MONG MUỐN SUY NGHĨ

Câu hỏi về nguyện vọng: Geogre muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Geogre muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Geogre nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Geogre nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Geogre muốn ăn kẹo ngọt. Geogre nghĩ rằng Lucy có bim bim cho cậu ấy. Goerge cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Lucy đưa cho Geogre một gói kẹo.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Geogre muốn gì?

Gợi ý: Nhìn này, bức tranh này cho ta biết Geogre muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Geogre cảm thấy như thế nào khi Lucy đưa cho gói kẹo?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 5C.

Tình huống thực tế. Mẹ mua cho Adrian một quyển sách về xe hơi.

Đây là Adrian. Bức tranh này cho ta biết Adrian muốn gì.

Nguyện vọng: Adrian muốn một quyển sách vè xe hơi.

Bức tranh cho ta biết Adrian nghĩ gì.

Niềm tin: Adrian không biết cuốn sách về xe lơi. Adrian nghĩ rằng mẹ mua cho cuốn sách về xe lửa

MONG MUỐN SUY NGHĨ

Câu hỏi về nguyện vọng: Adrian muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Adrian muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Adrian nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Adrian nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Adrian muốn một quyêể sách về xe hơi. Adrian nghĩ rằng mẹ mua cho một quyển saáh về xe lửa. Adrian cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả: Mẹ đưa cho Adrian một quyển sách về xe hơi.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Adrian muốn gì?

Gợi ý: Nhìn này, bức tranh này cho ta biết Adrian muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Adrian cảm thấy như thế nào khi mẹ đưa cho cậu ấy một quyển sách về xe hơi?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán? S

 

Ví dụ 6C.

Tình huống thực tế. Eric và bố sẽ đi bằng xe lửa.

Đây là Eric . Bức tranh này cho ta biết Eric muốn gì.

Nguyện vọng: Eric muốn đi bằng xe lửa. Bức tranh cho ta biết Eric nghĩ gì.

Niềm tin: Eric không biết về việc đi bằng xe lửa. Eric nghĩ rằng bố và cậu ấy sẽ đi bằng xe hơi.

Câu hỏi về nguyện vọng: Eric muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Eric muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Eric nghĩ gì? Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Eric nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Eric muốn bằng xe lửa. Eric nghĩ rằng bố và cậu ấy sẽ đi bằng xe hơi. Eric cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Eric và bố đi bằng xe lửa.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Eric muốn gì?

Gợi ý: Nhìn này, bức tranh này cho ta biết Eric muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Eric cảm thấy như thế nào khi bố và cậu ấy đi bằng xe lửa?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 7C.

Tình huống thực tế. Mẹ đƣa Claire đi xem đàn heo.

Đây là Claire . Bức tranh này cho ta biết Claire muốn gì.

Nguyện vọng: Claire muốn đi xem đàn heo. Bức tranh cho ta biết Claire nghĩ gì.

Niềm tin: Claire không biết về việc đi xem đàn heo. Claire nghĩ rằng mẹ và cô ấy sẽ đi xem đàn cừu.

Câu hỏi về nguyện vọng: Claire muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Claire muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Claire nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Claire nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Claire muốn đi xem đàn heo. Claire nghĩ rằng mẹ và cô ấy sẽ đi xem đàn cừu. Claire cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Claire nhìn thấy đàn heo ở trang trại.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Claire muốn gì?

Gợi ý: Nhìn này, bức tranh này cho ta biết Claire muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Claire cảm thấy như thế nào khi nhìn thầy đàn lợn ở trang trại?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 8C.

Tình huống thực tế. Nigel sẽ đi dự tiệc sinh nhật.

Đây là Josie. Bức tranh này cho ta biết Josie muốn gì.

Nguyện vọng: Josie muốn Elizabeth đẩy cô ấy đung đưa.

Bức tranh cho ta biết Josie nghĩ gì.

Niềm tin: Josie không biết về việc Nigel sẽ đi dự tiệc. Josie nghĩ rằng Nigel ở nhà

Câu hỏi về nguyện vọng: Josie muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Josie muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Josie nghĩ gì? Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Josie nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Josie muốn Nigel cùng đi dự cinh nhật. Josie nghĩ rằng Nigel sẽ ở nhà. Josie cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Josie và Nigel đến dự tiệc sinh nhật

Câu hỏi về nguỵện vọng: Josie muốn gì?

Gợi ý: Nhìn này, bức tranh này cho ta biết Josie muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Josie cảm thấy như thế nào khi Nigel cùng đi dự tiệc sinh nhật?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 9C.

Tình huống thực tế. Mẹ mua cho Sam một hộp màu.

Đây là Sam . Bức tranh này cho ta biết Sam muốn gì.

Nguyện vọng: Sam muốn một hộp màu.

Bức tranh cho ta biết Sam nghĩ gì.

Niềm tin: Sam không biết về hộp màu. Sam nghĩ rằng mẹ đã mua một xe hơi đồ chơi

Câu hỏi về nguyện vọng: Sam muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Sam muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Sam nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Sam nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Sam muốn một hộp màu.

Sam nghĩ rằng mẹ đã mua một xe hơi đồ chơi. Sam cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Mẹ đưa cho Sam hộp màu.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Sam muốn gì?

Gợi ý: Nhìn này, bức tranh này cho ta biết Sam muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Sam cảm thấy như thế nào khi mẹ đưa cho một hộp màu?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 10C.

Tình huống thực tế: Trƣớc khi ngủ, bố pha cho Toby cốc sô-cô-la nóng.

Đây là Toby . Bức tranh này cho ta biết Toby muốn gì.

Nguyện vọng: Toby muốn một cốc sôcôla nóng.

Bức tranh cho ta biết Toby nghĩ gì.

Niềm tin: Toby không biết về cốc sôcôla nóng. Cậu ấy nghĩ rằng bố pha cho cốc nước cam

Câu hỏi về nguyện vọng: Toby muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Toby muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Toby nghĩ gì? Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Toby nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Toby muốn một cốc sôcôla nóng. Toby nghĩ rằng bố pha cho một cốc nớc cam. Toby cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Bố đưa cho Toby một cốc sôcôla nóng.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Toby muốn gì?

Gợi ý: Nhìn này, bức tranh này cho ta biết Toby muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Toby cảm thấy như thế nào khi bố đưa cho một cốc sôcôla nóng?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 11C.

Tình huống thực tế: Mẹ có một quả táo cho Tracy ăn vào bữa trưa.

Đây là Tracy . Bức tranh này cho ta biết Tracy muốn gì.

Nguyện vọng: Tracy muốn có một quả táo

Bức tranh cho ta biết Tracy nghĩ gì.

Niềm tin: Tracy không biết về quả táo. Cô ấy nghĩ rằng mẹ có một quả táo cho cô ấy

Câu hỏi về nguyện vọng: Tracy muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tracy muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Tracy nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tracy nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Tracy muốn một quả táo. Tracy nghĩ rằng mẹ có một quả chuối cho cô ấy. Tracy cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Mẹ đưa cho Tracy một quả táo để ăn vào bữa trưa.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Tracy muốn gì?

Gợi ý: Nhìn này, bức tranh này cho ta biết Tracy muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Tracy cảm thấy như thế nào khi mẹ đưa cho quả táo để ăn vào bữa trưa?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 12C.

Tình huống thực tế: Mẹ sẽ đưa Jean đi cưỡi ngựa.

Đây là Jean . Bức tranh này cho ta biết Jean muốn gì.

Nguyện vọng: Jean muốn đi cưỡi ngựa.

Bức tranh cho ta biết Jean nghĩ gì.

Niềm tin: Jean không biết về việc đi cưỡi ngựa. Jean ghĩ rằng sẽ đi khiêu vũ

Câu hỏi về nguyện vọng: Jean muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jean muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Jean nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jean nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jean muốn đi cưỡi ngựa. Jean nghĩ rằng mẹ sẽ đưa đi khiêu vũ. Jean cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả: Mẹ đưa Jean đi cưỡi ngựa.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Jean muốn gì?

Gợi ý: Nhìn này, bức tranh này cho ta biết Jean muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jean cảm thấy như thế nào khi mẹ đưa đi cưỡi ngựa?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Phần D. Niềm tin không đúng và nguyện vọng không được đáp ứng.

Ví dụ 1D.

Tình huống thực tế: Bà mua cho Betty một gấu bông nhân dịp sinh nhật.

Đây là Betty . Bức tranh này cho ta biết Betty muốn gì.

Nguyện vọng: Betty muốn một con búp bê Bức tranh cho ta biết Betty nghĩ gì.

Niềm tin: Betty không biết về việc con gấu bông. Betty nghĩ rằng bà đã mua một con búp bê cho cô ấy

Câu hỏi về nguyện vọng: Betty muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Betty muốn gì. Câu hỏi về niềm tin: Betty nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Betty nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Betty muốn một con búp bê. Betty nghĩ rằng bà đã mua một con búp bê. Betty cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Bà đã mua một gấu bông cho Betty nhân dịp sinh nhật.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Betty muốn gì?

Gợi ý: Nhìn này, bức tranh này cho ta biết Betty muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Betty cảm thấy như thế nào khi bà đưa cho cô ấy một con búp bê?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 2D.

Tình huống thực tế: Anh trai tặng Matthew một chiếc máy bay đồ chơi.

Đây là Đây là Matthew. Bức tranh này cho ta biết Matthew muốn gì.

Nguyện vọng: Matthew muốn một xe lửa đồ chơi.

Bức tranh cho ta biết Matthewnghĩ gì.

Niềm tin: Matthew không biết về chiếc máy bay đồ chơi. Matthew nghĩ rằng anh trai đã mua một xe lửa đồ chơi cho cậu ấy

Câu hỏi về nguyện vọng: Matthew muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Matthew muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Matthew nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Matthew nghĩ gì. Câu hỏi về cảm xúc: Matthew muốn một xe lửa đồ chơi. Matthew nghĩ rằng anh trai có xe lửa đồ chơi. Matthew cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả: Anh trai đưa cho Matthew một chiếc máy bay đồ chơi.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Matthew muốn gì?

Gợi ý: Nhìn này, bức tranh này cho ta biết Matthew muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Matthew cảm thấy như thế nào khi anh trai đưa cho máy bay đồ chơi?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 3D.

Tình huống thực tế: Trước khi ngủ, bố Toby đã pha cho cậu ấy một cốc sôcôla nóng.

Đây là Toby. Bức tranh này cho ta biết Toby muốn gì.

Nguyện vọng: Toby muốn Elizabeth đẩy cô ấy đung đưa.

Bức tranh cho ta biết Toby nghĩ gì.

Niềm tin: Toby không biết về sôcôla nóng. Toby ghĩ rằng bố đã làm nước cam cho cậu ấy

Câu hỏi về nguyện vọng: Toby muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Toby muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Toby nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Toby nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Toby muốn uống nứơc cam. Toby nghĩ rằng bố đã pha nứơc cam cho cậu ấy. Toby cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Bố đưa cho Toby một cốc sôcôla nóng.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Toby muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Toby muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Toby cảm thấy như thế nào khi bố đưa cho một cốc sôcôla nóng?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 4D.

Tình huống thực tế: Trời đang mưa. Mẹ mua cho Pat một chiếc ô.

Đây là Pat . Bức tranh này cho ta biết Pat muốn gì.

Nguyện vọng: Pat muốn có một mũ che mƣa.

Bức tranh cho ta biết Pat nghĩ gì.

Niềm tin: Pat không biết về chuyện chiếc ô. Pat nghĩ rằng mẹ đã mua một chiếc mũ che mưa cho cậu ấy

Câu hỏi về nguyện vọng: Pat muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Pat muốn gì. Câu hỏi về niềm tin: Pat nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Pat nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Pat muốn một chiếc mũ che mưa. Pat nghĩ rằng mẹ đã mua một chiếc mũ che mưa cho cô ấy. Pat cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả: Mẹ đưa cho Pat một chiếc dù

Câu hỏi về nguỵện vọng: Pat muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Pat muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Pat cảm thấy như thế nào khi mẹ đưa cho một chiếc dù?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 5D.

Tình huống thực tế: Mẹ có một quả táo cho Tracy ăn vào bữa trưa.

Đây là Tracy. Bức tranh này cho ta biết Tracy muốn gì.

Nguyện vọng: Tracy muốn có một quả chuối.

Bức tranh cho ta biết Tracy nghĩ gì.

Niềm tin: Tracy không biết về chuyện quả cam. Tracy nghĩ rằng mẹ có một quả chuối cho cô ấy

Câu hỏi về nguyện vọng: Tracy muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tracy muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Tracy nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tracy nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Tracy muốn một quả chuối. Tracy nghĩ rằng mẹ có một quả chuối cho cô ấy. Tracy cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Mẹ đưa cho Tracy một quả táo để ăn vào bữa trưa.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Tracy muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Tracy muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Tracy cảm thấy như thế nào khi đưa cho cô ấy một quả táo?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 6D.

Tình huống thực tế: Chị gái Brian đưa Brian đi đến bể bơi.

Đây là Brian. Bức tranh này cho ta biết Brian muốn gì.

Nguyện vọng: Brian muốn đi đến bãi biển Bức tranh cho ta biết Brian nghĩ gì.

Niềm tin: Brian không biết về chuyện đến bể bơi. Brian nghĩ rằng chị gái và cậu ấy sẽ đi đến bãi biển

Câu hỏi về nguyện vọng: Brian muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Brian muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Brian nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Brian nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Brian muốn đi đến bãi biển. Brian nghĩ rằng chị gái và cậu ấy sẽ đi đến bãi biển. Brian cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Chị gái đưa Brian đến bể bơi

Câu hỏi về nguỵện vọng: Brian muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Brian muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Brian cảm thấy như thế nào khi chị gái đưa đến bể bơi?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 7D.

Tình huống thực tế: Mẹ đưa Jean đi cưỡi ngựa.

Đây là Jean. Bức tranh này cho ta biết Jean muốn gì.

Nguyện vọng: Jean muốn đi khiêu vũ Bức tranh cho ta biết Jean nghĩ gì.

Niềm tin: Jean không biết về chuyện đi cưỡi ngựa. Jean nghĩ rằng mẹ và cô ấy sẽ đi khiêu vũ.

Câu hỏi về nguyện vọng: Jean muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jean muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Jean nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jean nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jean muốn đi khiêu vũ. Jean nghĩ rằng mẹ và Jean sẽ đi khiêu vũ. Jean cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán? Câu hỏi lý giải:

Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Mẹ đưa Jean đi cưỡi ngựa.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Jean muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Jean muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Jean cảm thấy như thế nào khi mẹ đưa đi khiêu vũ

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 8D.

Tình huống thực tế: Các chú hề sẽ biểu diễn trong rạp xiếc.

Đây là Thomas. Bức tranh này cho ta biết Thomas muốn gì.

Nguyện vọng: Thomas muốn xem xiếc Sư tử

Bức tranh cho ta biết Thomas nghĩ gì.

Niềm tin: Thomas không về tiết mục xiếc của các chú hề.Thomas nghĩ rằng sử tử sẽ biểu diến trong rạp xiếc

Câu hỏi về nguyện vọng: Thomas muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Thomas muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Thomas nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Thomas nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Thomas muốn xem xiếc Sư tử. Thomas nghĩ rằng mẹ Sư tử sẽ biểu diễn trong rạp xiếc. Thomas cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Thomas xem các chú hề biểu diễn trong rạp xiếc.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Thomas muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Thomas muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Thomas cảm thấy như thế nào khi xem các chú hề biểu diễn trong rạp xiếc?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 9D.

Tình huống thực tế: Sợi dây xích đu của Joanna bị đứt.

Đây là Joanna. Bức tranh này cho ta biết Joanna muốn gì.

Nguyện vọng: Joanna muốn đung đƣa trên xích đu.

Bức tranh cho ta biết Joanna nghĩ gì.

Niềm tin: Joanna không biết việc xích đu bị hỏng. Joanna nghĩ rằng bố đã chữa xích đu được rồi

Câu hỏi về nguyện vọng: Joanna muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Joanna muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Joanna nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Joanna nghĩ gì. Câu hỏi về cảm xúc: Joanna muốn đung đưa trên xích đu. Joanna nghĩ rằng bố đã chữa xích đu được rồi. Joanna cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Joanna không thể đung đưa trên xích đu. Xich đu đã hỏng.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Joanna muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Joanna muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Joanna cảm thấy như thế nào khi không thể đung đưa trên xích đu được?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 10D.

Tình huống thực tế: Chiếc ghi đông và yên xe đạp của Marie bị rơi ra.

Đây là Marie. Bức tranh này cho ta biết Marie muốn gì.

Nguyện vọng: Marie muốn đi xe đạp Bức tranh cho ta biết Marie nghĩ gì.

Niềm tin: Marie không biết chuyện xe đạp đã hỏng. Marie nghĩ rằng bố đã chữa xe đạp được rồi

Câu hỏi về nguyện vọng: Marie muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Marie muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Marie nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Marie nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Marie muốn đi xe đạp. Marie nghĩ rằng bố đã chưa xe đạp được rồi. Marie cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Marie không thể đi xe đạp. Xe đạp đã bỏng.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Marie muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Marie muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Marie cảm thấy như thế nào khi không thể đi xe đạp được?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 11D.

Tình huống thực tế: Đã đến lúc ông của Adam phải về nhà.

Đây là Adam. Bức tranh này cho ta biết Adam muốn gì.

Nguyện vọng: Adam muốn ông ở lại Bức tranh cho ta biết Jane nghĩ gì.

Niềm tin: Adam không biết chuyện ông đang chuẩn bị vè nhà. Adam nghĩ rằng ông sẽ ở lại.

Câu hỏi về nguyện vọng: Adam muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Adam muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Adam nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Adam nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Adam muốn ông ở lại. Adam nghĩ rằng ông sẽ ở lại. Adam cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả: Ông của Adam chào tạm biệt và về nhà

Câu hỏi về nguỵện vọng: Adam muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Adam muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Adam cảm thấy như thế nào khi ông nội về nhà?

Gợi ý: Cậu ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

 

Ví dụ 12D.

Tình huống thực tế: Bố của Kim phải đi công tác xa.

Đây là Kim. Bức tranh này cho ta biết Kim muốn gì.

Nguyện vọng: Kim muốn đi cùng với bố Bức tranh cho ta biết Kim nghĩ gì.

Niềm tin: Kim không biết chuyện bố sẽ đi công tác.

Kim nghĩ rằng sẽ được đi cùng với bố.

Câu hỏi về nguyện vọng: Kim muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Kim muốn gì.

Câu hỏi về niềm tin: Kim nghĩ gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Kim nghĩ gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Kim muốn đi cùng với bố. Kim nghĩ rằng sẽ được đi cùng với bố. Kim cảm thấy như thế nào?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

Kết quả nhận được: Bố của Kim đi công tác xa.

Câu hỏi về nguỵện vọng: Kim muốn gì?

Gợi ý: Nhìn tranh, bức tranh này cho ta biết Kim muốn gì.

Câu hỏi về cảm xúc: Kim cảm thấy như thế nào khi bố đi công tác xa?

Gợi ý: Cô ấy cẩm thấy vui vẻ/buồn chán?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy cảm thấy vui vẻ/buồn chán?

PHẦN III. DẠY KHẢ NĂNG NẮM BẮT THÔNG TIN CỦA NGƯỜI KHÁC

 

Trong phần này, chúng tôi mô tả phương pháp giảng dạy cho các lớp học sau khi trẻ học xong các học phần về trạng thái cảm xúc, đó là khả năng của trẻ nắm bắt thông tin của người khác. Phần này bao gồm nhận thức, kiến thức và niềm tin.

NĂM CẤP ĐỘ NHẬN BIẾT VỀ KHẢ NĂNG NẮM BẮT THÔNG TIN

 

Cấp độ 1. Nhận thức trực giác đơn giản. Đây là Cấp độ nhận thức về cách nhận biết của những người khác nhau về những sự vật sự việc khác nhau. Ở cấp độ này, trẻ em có thể xác định xem giáo viên có thể nhận thấy hoặc không nhận thấy gì.

Cấp độ 2. Nhận thức trực giác phức tạp. Khả năng này liên quan đến việc nhận thức không chỉ xem xem mọi người nhìn nhận về sự vật như thế nào, mà còn biết được sự vật xuất hiện đối với người đó ra sao. Cấp độ này yêu cầu đứa trẻ xác định được những sự việc/sự vật mà người khác có thể nhìn nhận và xem xem điều đó xuất hiện đối với họ như thế nào.

Cấp độ 3. Hiểu biết nguyên tắc: “Trực quan dẫn đến tri thức” Đây là khả năng nhận ra rằng con người chỉ biết đến những gì mà họ đã trải nghiệm, (trực tiếp hoặc gián tiếp). Trong chương trình giảng dạy này, chúng tôi đơn giản hóa cấp độ này chỉ bằng cách nhấn mạnh mối liên hệ giữa NHÌN và BIẾT (mặc dù còn mối liên hệ giữa NGHE hoặc CẢM GIÁC và BIẾT).

Cấp độ 4. Dự đoán hành động dựa trên nhận thức của người khác Cấp độ này kiểm tra nhận thức của đứa trẻ về “Niềm tin trùng với thực tế”. Ở đây, trẻ được yêu cầu đoán trước về hành động của một người nào đó dựa vào những gì mà người đó tin tưởng đúng (trùng với thực tế) sẽ xảy ra.

Cấp độ 5. Hiểu biết về “Niềm tin không trùng với thực tế”. Cấp độ này kiểm tra khả năng của trẻ em về việc hiểu “Niềm tin không trùng với thực tế”, một sự xâm nhập chuẩn vào học thuyết về việc tăng cường . nghĩ. Ở đây, trẻ em được yêu cầu đoán trước hành động của một người dựa trên những gì mà người đó tin tưởng sai (không trùng với thực tế) sẽ xảy ra.

 

CẤP ĐỘ 1. NHẬN THỨC TRỰC GIÁC ĐƠN GIẢN

Đây là Cấp độ nhận thức về cách nhận biết của những người khác nhau về những sự vật sự việc khác nhau. Ở Cấp độ này, trẻ em có thể xác định xem giáo viên có thể nhận thấy hoặc không nhận thấy gì.

Tài liệu và quy trình đánh giá.

Một loạt các bức tranh được giáo viên chuẩn bị sẵn (mỗi bức tranh gắn vào một bên của một tấm bìa thẻ).

  1. Cái bút/Cái chìa khóa

  2. 2. Con chó/Cây cối

  3. 3. Chiếc điện thoại/Một bông hoa

  4. 4. Một chiếc xe hơi/Một con rắn … (xem hình 3.1.)

Xác định cấp độ khởi điểm

Hãy giữ một tấm bìa lớn (được chọn ra từ nhưng các tấm bìa được chuẩn bị sẵn) đặt giữa bạn và đứa trẻ , một tấm thẻ có hai bức tranh được gắn hai bên. Sau đó, hỏi đứa trẻ:

Câu hỏi tự nhận thức: “Con nhìn thấy cái gì nào?”

Câu hỏi nhận thức từ nhận thức của người khác: “Cô nhìn thấy cái gì nào?”

Đối với câu hỏi tự nhận thức, đứa trẻ đơn giản chỉ gọi tên vật thể trước mặt nó. Đối với loại câu hỏi thứ hai, câu trả lời chính xác, tất nhiên đó chính là bức tranh hướng về phía giáo viên.

Lưu ý rằng bạn cần phải điều chỉnh tấm thẻ cho ngay ngắn, để bọn trẻ nhìn thấy lần lượt “Con nhìn thấy cái gì nào?” và “Cô nhìn thấy cái gì nào?”; nếu không nhiều câu trả lời sẽ được đưa ra một cách tự phát. Nếu đứa trẻ trả lời sai một lần hoặc hơn 1 lần trong số ba lần thử thì nên bắt đầu dạy trẻ từ cấp độ này.

Hình 3.1. Tài liệu và quy trình được sử dụng trong đánh giá và dạy nhận thức trực giác đơn giản

Cầm một tấm bìa đặt giữa bạn và đứa trẻ làm sao để đứa trẻ có thể thấy được vật thể trên mặt thứ nhất của bìa, và bạn cũng thấy được vật thể trên mặt kia

Mặt 1. Bức tranh đứa trẻ nhìn thấy.

Câu hỏi tự nhận thức: Con có thể nhìn thấy gì nào?

Mặt 2. Bức tranh giáo viên nhìn thấy

Quy trình dạy học

Giáo viên cầm một vật thể và đặt câu hỏi đứa trẻ xem lần lượt từng đứa có thể thấy gì.

Ví dụ: Hãy cầm một tấm thẻ (Ví dụ bánh ngọt/bình trà) đặt giữa bạn và đứa trẻ

Câu hỏi tự nhận thức: “Em có thể thấy gì?”

Câu hỏi từ nhận thức của người khác: “Cô có thể thấy gì?” (nên nhớ phải làm khác đi thứ tự của Em /Cô)

Phương pháp:

Câu hỏi từ nhận thức của người khác: Đối với những câu trả lời sai.

Em có thể nhìn thấy chiếc bánh, đúng không nào? Cái bánh hướng về phía em.

Hãy chỉ vào bức tranh hướng về phía đứa trẻ

Nhưng mà, hãy nhìn xem! Cái gì phía bên cô thế?

Cô nhìn thấy cái gì? Hãy cho đứa trẻ xem bức tranh hướng về phía bạn

Đúng rồi. Cô có thể nhìn thấy bình trà.

Một lần nữa, hãy hướng tấm thẻ lại phía bọn trẻ để chúng có thể thấy bức tranh vẽ bánh ngọt

Cô không thể nhìn thấy cái bút, chỉ mỗi em có thể thấy cái bánh thôi.

 

Ở cấp độ này, nếu đứa trẻ trả lời đúng, giáo viên cần phải khuyến khích động viên và kích thích nhận thức của trẻ bằng cách đặt các câu hỏi đại loại như có thể lần lượt “thấy gì?”. Nếu câu trả lời là sai thì cần phải sửa lại ngay và giải thích lý do cho câu trả lời của bạn.

Nguyên tắc giảng dạy chung

Cho dù bọn trẻ trả lời đúng hay sai, chúng phải được biết nguyên tắc chung như sau để tin tưởng:

Mọi người không thường xuyên nhìn nhận sự vật như nhau, và những gì mà họ nhìn nhận phụ thuộc vào vị trí của họ,…

CẤP ĐỘ 2. NHẬN THỨC TRỰC GIÁC PHỨC TẠP

Khả năng này liên quan đến việc nhận thức không chỉ xem xem mọi người nhìn nhận về sự vật như thế nào, mà còn biết được sự vật xuất hiện đối với người đó ra sao. Cấp độ này yêu cầu đứa trẻ xác định được những sự việc/sự vật mà người khác có thể nhìn nhận và xem xem điều đó xuất hiện đối với họ như thế nào.

Tài liệu và quy trình đánh giá

Giáo viên lựa chọn một loạt các bức tranh và trang trí các vật thể sao cho thật thú vị đối với đứa trẻ, ví dụ:

 

  1. Chú chuột Mickey

  2. Một cái bình trà

  3. Một chiếc đồng hồ báo thức

  4. Một con voi… (xem hình 3.2)

 

Xác định cấp độ khởi điểm

Hãy đặt một tấm thẻ có các bức tranh giữa bạn và đứa trẻ, đặt nằm trên mặt bàn hoặc dưới sàn nhà, để vật thể xuất hiện cùng chiều với bạn và ngược chiều với đứa trẻ. Ví dụ, nếu bức tranh vẽ con voi, đứa trẻ nhìn thấy voi từ dưới lên đúng chiều và bạn nhìn thấy con voi từ trên xuống.

Sau đó, bạn hỏi đứa trẻ:

Câu hỏi tự nhận thức:

“Khi cô nhìn vào bức tranh, con voi sẽ đúng chiều hướng lên trên hay ngược chiều hướng xuống dưới?”

 

Việc giới thiệu bức tranh cho đứa trẻ nên được chuẩn bị kỹ càng sao cho đứa trẻ một vài lần nhìn thấy bức tranh thuận chiều và một vài lần ngược chiều. Việc làm này rất quan trọng, nếu không đứa trẻ có nhiều câu trả lời “đúng” bằng việc đơn giản là lặp lại một vài từ cuối cùng của câu hỏi. Nếu đứa trẻ không trả lời đúng một lần hoặc hơn một lần thử nghiệm, bạn hãy dạy trẻ từ cấp độ này.

Hình 3.2. Tài liệu và quy trình được sử dụng trong đánh giá và dạy nhận thức trực giác phức tạp

Đặt tấm thể trước mặt bạn và đứa trẻ sao cho hoặc là bạn hoặc là đứa trẻ nhìn thấy bức tranh thuận chiều và người còn lại sẽ nhìn thấy ngược chiều.

Hướng nhìn 1. Nhận thức của đứa trẻ đối với bức tranh

Câu hỏi tự nhận thức: Khi em nhìn vào bức tranh, con voi thuận chiều từ dưới lên hay từ trên xuống?

Hướng nhìn 2. Nhận thức của giáo viên đối với bức tranh

Câu hỏi tự nhận thức: Khi cô nhìn vào bức tranh, con voi thuận chiều hay ngược chiều?

Quy trình dạy học:

Giáo viên đặt câu hỏi về vị trí của vật thể để mà mỗi có thể nhìn thấy vật thể theo hai chiều đối ngược nhau.

Ví dụ: Hãy đặt một tấm thẻ có chứa hình vật thể (ví dụ hình chú chuột Mickey) nằm trên mặt bàn giữa bạn và đứa trẻ sao cho vật thể xuất hiện theo 2 chiều cho 2 người. Sau đó, hãy hỏi đứa trẻ:

Câu hỏi tự nhận thức: “Khi cô nhìn vào bức tranh, chú chuột Mickey cùng chiều hay ngược chiều?” (hãy lựa chọn lần lượt các chiều khác nhau)

Giảng dạy

Câu hỏi tự nhận thức: (Dành cho câu trả lời sai)

Hãy nhìn xem, khi em nhìn chú chuột Mickey, nó cùng chiều

Nhưng khi cô nhìn chú chuột Mickey, nó ngược chiều

Hãy để ý xem, chuyện gì xảy ra khi cô quay ngược tấm thẻ lại?

 

Quay ngược tấm thẻ lại để chú chuột Mickey ngược chiều với đứa trẻ và thuận chiều với bạn.

Bây giờ, khi cô nhìn vào chú chuột Mickey, cô nhìn thấy chuột thuận chiều, nhưng khi em nhìn vào, chú chuột lại bị ngược chiều.

(Một phương pháp khác nữa có thể được sử dụng đó là giữ nguyên vị trí của tấm thẻ và đổi vị trí của giáo viên và đứa trẻ để hai người có hai hướng nhìn khác nhau.)

Đối với mọi cấp độ, nếu đứa trẻ trả lời đúng, thì giáo viên phải khuyến khích động viên đồng thời kích thích nhận thức của đứa trẻ bằng cách đặt ra các câu hỏi như “Tại sao?” “Chuyện gì xảy ra?” ... Nếu đứa trẻ trả lời sai thì bạn phải đưa ra câu trả lời đúng và giải thích lý do tại sao bạn lại trả lời như vậy.

Nguyên tắc giảng dạy chung

Cho dù bọn trẻ trả lời đúng hay sai, chúng phải được biết nguyên tắc chung để tin tưởng:

Người ta có thể nhìn nhận cùng một sự vật/hiện tựơng theo nhiều cách khác nhau.

  

CẤP ĐỘ 3. HIỂU BIẾT NGUYÊN TẮC: “TRỰC QUAN DẪN ĐẾN TRI THỨC”

 Đây là khả năng nhận ra rằng con người chỉ biết đến những gì mà họ đã trải nghiệm, (trực tiếp hoặc gián tiếp). Trong chương trình giảng dạy này, chúng tôi đơn giản hóa cấp độ này chỉ bằng cách nhấn mạnh mối liên hệ giữa NHÌN và BIẾT,(mặc dù còn mối liên hệ giữa NGHE hoặc CẢM GIÁC và BIẾT).

Tài liệu và quy trình đánh giá

  1. Các hộp chứa đa dạng

  2. Một con búp bê hoặc con rối

  3. Các vật thể khác nhau về kích thước, ví dụ: - Chiếc chìa khóa bằng bạc lớn/Chiếc chìa khóa bằng bạc nhỏ - Bút sáp màu xanh lớn/Bút sáp màu xanh nhỏ - Một cái đinh ốc màu vàng lớn/Một cái đinh ốc màu vàng nhỏ - Một quả bóng màu đỏ lớn/Một quả bóng màu đỏ nhỏ

  4. Các vật thể chỉ khác nhau về màu sắc: - Một chiếc bút chì màu vàng/Một chiếc bút chì màu xanh - Một quả bóng màu hồng/Một quả bóng màu xanh. - Một cái cúc màu xanh/Một cái cúc màu trắng - Một chiếc ruy băng màu đỏ/Một chiếc ruy băng màu xanh da trời Tốt hơn hết nên dùng các vật thể phù hợp với sở thích của trẻ và thật quen thuộc với các hoạt động hằng ngày (hình 3.3)

Hình 3.3. Tài liệu và quy trình được sử dụng trong đánh giá và dạy “Trực quan dẫn đến tri thức”

Sau đây là một vài ví dụ về một số vật thể sử dụng trong bài tập “Trực quan dẫn đến tri thức”

- Ví dụ về các loại hộp có thể cất giấu vật thể bên trong

  • Ví dụ về những cặp vật thể dùng để cất giấu: Các cặp vật thể chỉ khác nhau về màu sắc

- Ví dụ về những cặp vật thể dùng để cất giấu: Các cặp vật thể khác nhau về kích thước

Xác định cấp độ khởi điểm:

Hai ví dụ để xác định cấp độ 3, được đưa ra ở phần A - tự nhận thức và phần B nhận thức từ nhận thức của người khác. Phần này gồm ví dụ từ mỗi phần trên cộng thêm một ví dụ nữa. Trong phần này, bạn hãy cất một vật thể từ một cặp đã lựa chọn vào một cái hộp, trong lúc đó có thể yêu cầu bọn trẻ hoặc quan sát hoặc nhắm mắt lại.

Phần A. Tự phán xét

Vật liệu: Một chiếc hộp/Một bút sáp màu xanh lớn/Một bút sáp màu xanh nhỏ

Hãy cùng chơi trò giấu vật thể vào hộp này

Hãy nhìn vào các bút sáp này. Bút sáp này to, bút sáp kia nhỏ.

Cô sẽ giấu một trong hai bút sáp này vào trong chiếc hộp này. Em hãy nhắm mắt lại để không nhìn thấy vật nào được để vào trong hộp?

Hãy giấu bút sáp to vào trong chiếc hộp

Câu hỏi tri thức: Em có biết bút sáp nào được giấu trong hộp không?

[không]

Câu hỏi lý giải: Sao em lại không biết bút sáp nào được giấu trong hộp?

[bởi vì em không nhìn thấy…]

 

Phần B: Nhận thức từ nhận thức của người khác

Vật liệu: Một chiếc hộp/Một con búp bê/Một quả bóng màu vàng/Một quả bóng màu xanh

Bây giờ, chúng ta cùng chơi tiếp trò chơi giấu vật thể vào hộp

Claire có thể cùng chơi. Đây là Claire. (Đưa ra một con búp bê – Claire)

Hãy cho Claire thấy các quả bóng

Nhìn này Claire, đây là quả bóng màu xanh, đây là quả bóng màu vàng.

Bây giờ, chúng ta sẽ giấu một trong những quả bóng này vào hộp

Hãy để Claire xuống đây để cô ấy không thể nhìn thấy quả bóng nào được giấu vào hộp

Chúng ta nên bỏ quả bóng nào vào hộp? Em có thể chọn một quả không.

Khuyến khích đứa trẻ chọn một trong hai quả bóng và giấu bóng vào trong hộp. Nếu đứa trẻ không làm, thì giáo viên lấy quả bóng màu vàng giấu vào hộp

Bây giờ Claire trở lại. Bây giờ, hãy để Claire nhìn vào quả bóng trong hộp

Để Claire lại gần chiếc hộp để cô ấy nhìn thấy quả bóng

Câu hỏi tri thức: Claire có thể biết quả bóng nào nằm trong hộp không?

[Có]

Câu hỏi lý giải: Làm thế nào mà Claire có thể biết được quả bóng màu vàng/màu xanh bên trong hộp?

[Cô ấy đã nhìn]

Nếu đứa trẻ trả lời sai một trong số ba phần này của cấp độ 3 thì hãy dạy trẻ từ cấp độ này.

Quy trình dạy học

Giáo viên giấu một vật thể, đứa trẻ không nhìn thấy, và sau đó hỏi xem đứa trẻ có biết hay không.

Tại đây có hai phiên bản của bài tập này: tự nhận thức và nhận thức từ nhận thức của người khác

Ví dụ: Tự phán xét

Hãy chơi trò giấu vật thể vào cái hộp này. Hãy nhìn vào những bút sáp này. Bút sáp này lớn, bút sáp này nhỏ. Cô sẽ giấu một trong hai bút sáp này vào trong hộp. Em hãy nhắm mắt lại để không nhìn thấy vật nào được đặt vào hộp

Hãy giấu một trong hai bút sáp vào trong hộp và nói đứa trẻ mở mắt ra.

Câu hỏi tri thức: Em có biết bút sáp nào được giấu trong hộp không?

Câu hỏi lý giải: Làm thế nào mà em biết? Tại sao em không biết bút sáp nào được giấu trong hộp?

Giáng dạy:

Câu hỏi tri thức: dành cho những câu trả lời không đúng

Em không nhìn thấy bút sáp nào được giấu trong hộp, vậy em có thấy bút sáp lớn nằm ở đây không? Nếu em không nhìn thấy, thì em không biết.

Nguyên tắc giảng dạy chung

Cho dù bọn trẻ trả lời đúng hay sai, chúng phải được biết nguyên tắc chung để tin tưởng:

Mọi người chỉ biết những sự vật mà họ nhìn thấy. Nếu họ không thể nhìn thấy một vật nào đó, thì họ không biết vật đó.

 

CẤP ĐỘ 4. DỰ ĐOÁN HÀNH ĐỘNG DỰA TRÊN NHẬN THỨC CỦA NGƯỜI KHÁC

Cấp độ này kiểm tra nhận thức của đứa trẻ về “Niềm tin trùng với thực tế”. Ở đây, trẻ em được yêu cầu đoán trước về hành động của một người nào đó dựa vào những gì mà người đó tin tưởng sẽ xảy ra.

Tài liệu và quy trình đánh giá

Một ngôi nhà giấy: Các căn phòng/ Vị trí sắp đặt các vật thể Các thứ đồ chơi khác nhau: Vật thể (Được đặt ở các vị trí khác nhau)

  1. Hai quả bóng màu đỏ

  2. Hai cái dù

  3. Hai bút sáp

  4. Hai quyển sách

Tiếp tục lựa chọn những vật thể phù hợp với sở thích của trẻ và quen thuộc trong các hoạt động hàng ngày (xem hình 3.4)

Hình 3.4. Tài liệu và quy trình được sử dụng trong đánh giá và dạy “Niềm tin trùng với thực tế”

Đây là một ví dụ về câu chuyện “Niềm tin trùng với thực tế”, sử dụng Bill, hai chiếc xe buýt đồ chơi và một ngôi nhà giấy.

Hãy chơi trò chơi với ngôi nhà giấy và Bill.

Nhìn này, có một chiếc xe buýt trên bàn và có một chiếc xe buýt trên giá sách

Đây là Bill. Sáng nay Bill nhìn thấy một chiếc xe buýt trên bàn nhưng cậu ấy không nhìn thấy chiếc xe buýt trên giá sách.

Câu hỏi về niềm tin: Bill nghĩ chiếc xe buýt nằm ở đâu?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy nghĩ rằng chiếc xe buýt nằm trên giá sách?

Câu hỏi hành động: Bill sẽ đi lấy chiếc xe buýt ở đâu?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy lại đi lấy chiếc xe buýt ở trên bàn/giá sách?

Xác định trình độ khởi điểm:

Sau đây là một ví dụ về xác định niềm tin trùng với thực tế. Ta chọn được 2 ví dụ khác và dùng vật liệu đã được chuẩn bị trước đây.

Vật liệu: Một ngôi nhà giấy với hai căn phòng/búp bê hoặc con rối (Bill)/hai vị trí trong ngôi nhà: giường (trong phòng ngủ)/cái bàn (trong nhà bếp).

 

Hãy cùng chơi với ngôi nhà giấy và Bill.

Nhìn này, có một quả bóng trên giường và có một quả bóng trên bàn

Chỉ rõ hai vị trí đó cho đứa trẻ.

Đây là Bill.

Bill đang đối diện với giáo viên và đứa trẻ ở xa ngôi nhà giấy

Sáng nay Bill đã nhìn thấy một quả bóng trên giường ngủ, Bill đã không nhìn thấy quả bóng trên bàn

Chỉ vào những vị trí tương ứng

Câu hỏi niềm tin: Bill nghĩ quả bóng đang ở đâu? [Ở trên giường]

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy lại nghĩ quả bóng đang ở trên giường?

Nếu đứa trẻ trả lời sai từ một trong ba câu chuỵên trên đây thì giáo viên đưa ra nhận xét, sau đó dạy trẻ từ cấp độ này.

Quy trình dạy học

Giáo viên mời đứa trẻ gia nhập trò chơi, kết hợp với con rối, với vật thể được lựa chọn và hỏi về tri thức của nhân vật và trả lời về các vật thể.

Ví dụ: Hãy cùng chơi với ngôi nhà giấy và Bill.

Nhìn này, có một quả bóng ở trên giường và có một quả bóng ở trên bàn.

Đây là Bill, sáng nay Bill đã nhìn thấy một quả bóng trên giƣờng. Bill đã không nhìn thấy quả bóng ở trên bàn.

Chỉ vào các vị trí tương ứng

Câu hỏi hành động: Bill sẽ đi lấy quả bóng ở đâu?

Câu hỏi lý giải: Tại sao cậu ấy lại nghĩ là quả bóng đang ở trên giường?

Câu hỏi kiểm nghiệm: Bill đã nhìn thấy quả bóng ở đâu?

Phương pháp

Câu hỏi giảng dạy: Dành cho những câu trả lời sai

Hãy nhớ rằng, Bill đã nhìn thấy một quả bóng ở trên giường, do đó Bill sẽ tìm quả bóng ở trên giường.

Bill đã không nhìn thấy quả bóng ở trên bàn, do đó Bill sẽ không tìm quả bóng ở trên bàn.

Nguyên tắc giảng dạy chung:

Cho dù bọn trẻ trả lời đúng hay sai, chúng phải được biết nguyên tắc chung để tin tưởng:

Mọi người nghĩ rằng các vật thể chỉ nằm ở những vị trí mà họ đã nhìn thấy. Nếu họ đã không nhìn thấy một vật gì đó, họ sẽ không biết vật đó đang ở đấy.

 

CẤP ĐỘ 5. HIỂU BIẾT VỀ NIỀM TIN SAI (KHÔNG TRÙNG VỚI THỰC TẾ)

Cấp độ này kiểm tra khả năng của trẻ em về việc hiểu niềm tin sai (Niềm tin không trùng với thực tế), một sự xâm nhập chuẩn vào học thuyết về việc tăng cường ý nghĩ. Chúng tôi gợi ý giáo viên sử dụng hai phương án của bài tập này

  1. Bài tập chuyển dịch không mong đợi

  1. Bài tập hài lòng miễn cưỡng

Trong phần này chúng tôi mô tả các loại đồ chơi có thể được dùn trong giảng dạy về niềm tin sai, và trong phần IV chúng tôi cũng mô tả các chương trình tính toán khác nhau được dùng khi dạy trẻ. Đánh giá ban đầu nên bào gồm tối thiểu một trong số hai phương án của mỗi bài tập. Sau đây là hai ví dụ về việc đánh giá niềm tin sai như thế nào. Một ví dụ khác nên được lựa chọn và dùng các vật liệu đã được gợi ý trứơc đây.

Tài liệu và quy trình đánh giá

  1. Bài tập chuyển dịch không lường trứơc được

  1. Một ngôi nhà giấy – với nhiều vị trí lựa chọn khác nhau Các thứ đồi chơi nội thất khác nhau

  2. Búp bê hoặc các con rối.

  3. Các hộp chứa/Các vật thể:

Hai chiếc ví (đen/đỏ)

Hai cái cốc vại bằng nhựa (xanh/vàng)

Hai hộp đựng chén (vàng/đỏ)

Hai cái chén Đồng xu

Quả bóng

Cái ô

Lon nước

Hoặc bất kỳ vật thể nào phù hợp với sở thích và thông dụng với trẻ (xem hình 3.5)

Hình 3.5. Tài liệu và quy trình đƣợc sử dụng trong đánh giá và dạy niềm tin sai/không trùng với thực tế (các bài tập dịch chuyển không lường trước)

Đây là một ví dụ của câu chuyện dịch chuyển không mong đợi của niềm tin sai sử dụng hai nhân vật là Kate và Bill, một chiếc xe hơi đồ chơi và một ngôi nhà giấy. Hãy cùng chơi với ngôi nhà giấy và Kate và Bill

Nhìn này, Kate đặt chiếc xe hơi đồ chơi lên trên giường.

Kate đi ra ngoài chơi. Bậy giờ, Bill đã ra ngoài và Kate không thể nhìn thấy Bill đang làm gì.

Bill đánh lừa Kate. Cậu ấy đặt chiếc xe hơi đồ chơi vào trong tủ đựng cốc

Bây giờ Kate quay lại

Câu hỏi niềm tin: Kate nghĩ chiếc xe hơi đồ chơi đang ở đâu?

[trong tủ đựng cốc)

Câu hỏi lý giải: Tại sao cô ấy nghĩ rằng chiếc xe hơi đồ chơi đang ở trên giường/ trong tủ đựng cốc?

Câu hỏi hành động: Kate sẽ đi lấy chiếc xe hơi đồ chơi ở đâu?

Câu hỏi lý giải: Tại sao Kate lại đi lấy chiếc xe hơi ở trên giường/tủ đựng cốc?

 

  1. Bài tập hài lòng miễn cưỡng

Hộp: Hộp đựng sáp màu

Gói Smarties (kẹo socola)

Một cái hộp diêm Hộp đưng đồ chơi

Vật thể không mong đợi: Xe hơi đồ chơi Bút chì

Các cúc bằng nhựa Cát…

Hình 3.6. Tài liệu và quy trình được sử dụng trong đánh giá và dạy niềm tin sai/không trùng với thực tế (các bài tập hài lòng miễn cưỡng)

Đây là một ví dụ của câu chuyện hài long miễn cưỡng của niềm tin sai sử dụng thanh kẹo Smarties, một bút chì và một búp bê.

Đây là một gói kẹo ngọt

Câu hỏi niềm tin đầu tiên: Bạn nghĩ trong cái gói này có gì?

Hãy cùng nhìn và xem thử có cái gì trong đó.

Em có thể mở cái gói này ra được không?

Nhìn này, có một cái bút chì trong đó. Hãy cùng đóng gói này lại

Câu hỏi niềm tin sai: Trước khi mở gói kẹo, em nghĩ xem có cái gì trong đó?

Câu hỏi thực tế: Và thực tế thì trong đó có gì nào? Hãy nhìn này, Rosie đang đến

Câu hỏi niềm tin khác: Rosie đến và nhìn vào gói kẹo, cô ấy nghĩ có gì trong đó nào?

Xác định cấp độ khởi điểm:

(a). Dịch chuyển không lường trước

Vật liệu: Búp bê, một cái ví màu đen, một cái ví màu đỏ, một đồng xu

 

Hãy cùng chơi với Claire.

Nhìn này, Claire có một đồng xu.

Ở đây có hai cái ví, một cái màu đen và một cái màu đỏ.

Claire đặt đồng xu vào trong ví màu đen.

Bây giờ Claire đi ra ngoài chơi.

Claire bước ra khỏi căn phòng.

Claire đã đi ra ngoài. Cô ấy không thể nhìn thấy những việc chúng ta đang làm.

Chúng ta có nên đánh lừa cô ấy không? Chúng ta sẽ lấy đồng xu ra khỏi cái ví màu đen và bỏ nó vào cái ví màu xanh

Câu hỏi niềm tin: Khi Claire quay lại, cô ấy nghĩ đồng xu đang ở đâu?

[trong cái ví màu đen]

Câu hỏi lý giải: Tại sao Claire nghĩ rằng đồng xu của cô ấy lại nằm trong chiếc ví màu [đen]?

(b). Hài lòng miễn cưỡng

Vật liệu: Một gói kẹo ngọt/ Vài chiếc cúc áo

Nhìn này, có một gói kẹo ngọt ở đây.

Câu hỏi niềm tin đầu tiên: Em nghĩ có cái gì trong gói này?

[kẹo]

Hãy nhìn và xem thử có cái gì trong đó. Em có thể mở gói kẹo ra đƣợc không? Hãy nhìn xem có vài chiếc cúc áo trong đó! Hãy đóng gói kẹo lại.

Câu hỏi niềm tin sai: Trước khi chúng ta mở gói kẹo ra em nghĩ có gì trong đó nào?

[kẹo]

Câu hỏi thực tế: Và sự thực, khi mở ra chúng ta thấy có gì trong đó?

Câu hỏi niềm tin khác: Nếu Suzie đi vào và nhìn thấy gói kẹo, cô ấy sẽ nghĩ có cái gì trong đó?

[kẹo]

Nếu trẻ làm sai một trong ba bài tập trên đây trong cấp độ 5 thì nên dạy trẻ từ cấp độ này.

Quy trình dạy học

Giáo viên chơi trò „đánh lừa” các nhân vật đồ chơi bằng cách di chuyển các đồ vật sở hữu của chúng…, và sau đó đưa ra câu hỏi cho trẻ về niềm tin của các nhân vật đồ chơi đó với những gì đã xảy ra.

Ví dụ 1. Dịch chuyển không lường trước

Hãy cùng chơi với Claire. Nhìn này, Claire có một đồng xu. Ở đây có hai cái ví, một cái màu đen và một cái màu đỏ

Claire bỏ đồng xu của cô ấy vào cái ví màu đen. Bây giờ, Claire ra ngoài chơi

Claire đi ra khỏi căn phòng

Claire đã đi rồi. Cô ấy không thể thấy chúng ta đang làm gi.

Chúng ta sẽ đánh lừa Claire chứ? Chúng ta sẽ lấy đồng xu ra khỏi cái ví màu đen và bỏ vào cái ví màu đỏ!

Bây giờ Claire đã trở lại. Câu hỏi niềm tin: Claire nghĩ đồng xu đang ở đâu?

Câu hỏi lý giải: Tại sao Claire lại nghĩ rằng đồng xu đang ở trong ví màu [đen]?

Câu hỏi kiểm nghiệm: Claire đã bỏ đồng xu ở đâu?

Cách dạy Câu hỏi niềm tin: Dành cho câu trả lời sai

Hãy nhớ, Claire đã không nhìn thấy việc chúng ta giấu đồng xu vào trong ví màu đỏ, vì vậy Claire không biết rằng đồng xu đang ở trong ví màu đỏ. Cô ấy không nghĩ rằng đồng xu đang ở đó. Claire sẽ nghĩ rằng đồng xu đang ở trong cái ví màu đen bởi vì cô ấy đã bỏ đồng xu vào trong ví màu đen.

 

Ví dụ 2. Hài lòng miễn cưỡng

Nhìn này, đây là một gói kẹo ngọt.

Câu hỏi niềm tin đầu tiên: Bạn nghĩ có cái gì trong gói này?

[kẹo]

Hãy nhìn và thử xem có cái gì trong đó nào. Em có thể mở gói kẹo ra được không? Hãy nhìn này, có các cúc áo đang ở trong đó! Thật là nực cười nhỉ! Hãy đóng gói kẹo lại nào.

Câu hỏi niềm tin sai: Trước khi chúng ta mở gói kẹo, chúng ta nghĩ xem có gì trong đó?

[kẹo]

Câu hỏi thực tế: Và thực tế, chúng ta thấy gì trong đó nào?

[cúc áo].

Câu hỏi niềm tin khác: Nếu Suzie đến và nhìn thấy gói kẹo, cô ấy sẽ nghĩ có cái gì trong đó?

[kẹo].

Cách dạy:

Câu hỏi niềm tin: Dành cho câu trả lời sai

Hãy nhớ rằng, Suzie không biết trong gói kẹo đó có các cúc áo. Cô ấy nghĩ rằng có kẹo trong đó bởi vì gói đó giống một gói kẹo, đúng không nào? Chỉ có chúng ta mới biết là có những chiếc cúc áo trong gói đó thôi.

Nguyên tắc giảng dạy chung

Cho dù bọn trẻ trả lời đúng hay sai, chúng phải được biết nguyên tắc chung để tin tưởng:

Nếu mọi ngƣời không biết rằng vật thể đã bị đổi chỗ thì họ sẽ nghĩ rằng vật thể vẫn được giữ nguyên chỗ đó.


Quay về Mục lục ►


PHẦN IV. PHÁT TRIỂN KHẢ NĂNG CHƠI GIẢ VỜ

Trong phần này chúng ta chuyển sang lớp học cuối cùng về trạng thái trí óc mà chúng ta đã thiết kế trong chương trình dạy học: trạng thái giả vờ. Một lần nữa chúng ta lại chia nó thành năm cấp độ.

Năm cấp độ của trò chơi giả vờ

Cấp độ 1. Trò chơi theo thần kinh cảm nhận Đây là lúc mà đứa trẻ chỉ đơn giản sờ nắn vật thể. Bao gồm việc đập, vỗ và lắc vật thể. Bao gồm cả các hành vi theo lễ nghi và dập khuôn như là sắp xếp thành hàng và phân loại đò chơi thành các phần riêng biệt theo màu sắc hoặc kích thước

Cấp độ 2. Phát triển trò chơi chức năng Cấp độ này bắt đầu khi trẻ biết sử dụng vật thể theo một thông lệ xã hội, nhưng không phải là giả vờ (ví dụ, đặt chén lên một cái đĩa, đẩy xe hơi đồ chơi…) Bọn trẻ có thể được xem là đạt được cấp độ này nếu chúng thực hành đúng một hoặc hai ví dụ trong khoảng thời gian là 10 phút.

Cấp độ 3. Trò chơi chức năng đã được thiết lập Trẻ em được xem là đạt được cấp độ này nếu chúng thể hiện tối thiểu 3 của trò chơi chức năng trong khoảng thời gian là 10 phút

Cấp độ 4(a). Phát triển trò chơi giả vờ Trò chơi giả vờ bao gồm:

i. Vật thể thay thế: nơi mà một vật thể được dùng đế thay thế cho vật thể khác. Ví dụ, một đứa trẻ có thể coi một khúc gỗ là chiếc xe hơi.

ii. Gán các vật thể giả vờ: Việc này chính là quy kết vật thể sai thành vật thể cần thiết để chơi. Ví dụ, khi đứa trẻ lau mặt cho búp bê vì giả vờ rằng mặt búp bê bẩn.

iii. Sử dụng vật thể/kịch bản tƣởng tƣợng: Đứa trẻ được xem như dùng vật thể tưởng tượng khi mà nó có hành vi giống như việc đó có nhưng không có trong thực tế. Có thể là, ví dụ, giả vờ uống nước từ một cốc rỗng hay làm cho xe hơi va chạm vào đâu đó.

 

Cấp độ 4(b). Phân biệt thật – giả

Ở đây, giáo viên thể hiện một hành động giả vờ, sao đó hỏi đứa trẻ xem hành động đó là thật hay giả. Nếu đứa trẻ trả lời đúng thì được điểm. Ví dụ và tài liệu cho việc này được đưa ra sau đây. Cấp độ 5. Thiết kế trò chơi giả vờ Cấp độ này sẽ đạt được nếu trẻ ngẫu nhiên làm được tối thiểu 3 hoặc 2 ví dụ của mỗi trò chơi trong ví dụ 4(a) bên trên trong khoảng thời gian là 10 phút.

Đánh giá và dạy chơi giả vờ

Sau đây chúng tôi giới thiệu một số cớ đồ trò chơi và vật liệu cần thiết. Tuy nhiên, nên áp dụng sự tưởng tượng tối đa và tính linh hoạt cao để giới thiệu các trò chơi bổ sung, cụ thẻ là những trò chơi đáp ứng sở thích của trẻ. Cần phải để ý đến trí tuệ của từng lứa tuổi để lựa chọn các hoạt động thích hợp. Khi dạy trẻ có bệnh tự kỷ, một điều quan trọng là bản thân lứa tuổi theo thời gian không được để ý đến để xác định đồ chơi, nhưng các vật liệu cần phải phù hợp nhất cho mức độ tri thức của trẻ.

Các vật liệu gợi ý và trò chơi

Buổi tối Chơi nấu nướng/đồ chơi để ăn

Đi mua sắm: Búp bê/Các đồ hàng mua sắm/Giỏ đồ chơi…

Trong công viên: Người chơi, ghế đẩy, đứa trẻ, xích đu, đường vòng quanh…

Lái xe: Các trò chơi lái xe/ con người/ xe..

Biển báo trên đường/đèn giao thông/nhà để xe…

Hóa trang: Bức tranh: Cảnh sát/mụ phù thủy/lính cứu hỏa..

Quần áo: Cảnh sát/Lính cứu hỏa/Mũ của mụ phù thủy… Bánh lái, áo choàng, đũa thần,… Ngoài những vật liệu liệt kê bên trên, giáo viên có thể dùng các đồ vật “đồng nát” khác như là vật thể thay thế.

Sau đây là một vài ví dụ: Vật liệu đồng nát: Một đống gạch bằng gỗ Hộp màu để sơn/vẽ Chất dẻo màu để nặn

Các khối lập phương màu

Các dải ruy băng màu Giấy màu các loại

Các vòng huỳng quang màu

Giấy thiếc Vài đôi dây giày

Bóng bông Ống hút bằng nhựa

Que quấy cocktail

Vài miếng bìa trắng

 

Xác định cấp độ khởi điểm

Đánh giá chơi giả vờ tự phát

Cấp độ 1, 2, 3, 4(a) và 5. Hãy khuyến khích trẻ em chơi, sử dụng một trong số các trò chơi đã được liệt kê trứơc đây và để bọn trẻ chơi trong 10 phút, không hướng dẫn (có thể nhanh hơn 10 phút nếu trẻ đã chơi xong). Cấp độ này có thể được thiết kế theo định nghĩa trong phần 5.1. Giáo viên bắt đầu từ cấp độ này và đó là cấp độ cao hơn tự phát mà đứa trẻ có được.

Đánh giá khả năng phân biệt thật – giả của trẻ

Cấp độ 4(b)

Để đánh giá khả năng phân biệt thật - giả, chúng tôi gợi ý 3 ví dụ, một ví dụ gồm thay thế vật thể và hai ví dụ khác về hành động giả vờ. Tuy nhiên, giáo viên nên thoải mái trau chuốt cốt truyện cơ bản sao cho có được tối thiểu 3 ví dụ để đánh giá.

Ví dụ 1. Thay thế vật thể

Vật liệu: Một đoạn dây

Hãy cùng chơi một số trò chơi giả vờ.

Nhìn này, đây là một đoạn dây. Chúng ta hãy giả vờ đây là một vật thể khác nhé.

Hãy giả vờ đó là một [con rắn]

Hãy coi như sợi dây là con rắn và tạo ra các tiếng động và hành động giống như một con rắn. Ví dụ như, giáo viên có thể nói các câu sau đây:

“Hãy nhìn con rắn đang trườn qua bãi cỏ, lắng nghe âm thanh của nó gây ra, ssssss…”

Cô đang giả vờ đây là một con rắn, em có muốn giả vờ rằng nó là một con rắn không?

Sau đó, đưa ra một câu hỏi để kiểm tra:

Câu hỏi thực tế: Đây có phải là con rắn thật không?

Câu hỏi giả vờ: Có phải cô đang giả vờ đây là một con rắn, hay là cô đang giả vờ đây là một sợi dây?

Ví dụ 2. Hành động giả vờ. chải răng

Bây giờ hãy cùng chơi một trò chơi giả vờ khác.

Xem cô này, cô đang chuẩn bị làm một việc. Cô sẽ giả vờ chải răng

Hãy hành động như thể bạn đang đánh răng với bàn chỉa răng tưởng tượng.

Cô đang giả vờ đánh răng. Em có thể giả vờ đánh răng của em không?

Hãy tiếp tục chải răng và đưa ra câu hỏi để kiểm tra:

Câu hỏi thực tế: Có phải cô đang đánh răng thật không?

Câu hỏi giả vờ: Cô đang giả vờ đánh răng, hay cô đang đánh răng thật?

 

Ví dụ 3. Kịch bản giả vờ: rửa mặt cho búp bê

Vật liệu: Búp bê Bây giờ chúng ta lại có một trò chơi khác (hãy cầm lấy búp bê)

Hãy xem cô đang giả vờ rửa mặt cho búp bê này

Cô đang giả vờ xem như mặt của búp bê thực sự bẩn. Bạn rửa mặt cho búp bê với hành động như thể rất ghê tởm

Cô đang giả vờ rằng gương mặt của búp bê rất bẩn và cần phải được rửa cẩn thận. Em có thể giả vờ rửa mặt cho búp bê được không?

Tiếp tục giả vờ rửa và đưa ra câu hỏi để kiểm tra:

Câu hỏi thực tế: Mặt của búp bê này có bẩn thật không?

Câu hỏi giả vờ: Cô đang giả vờ xem như mặt búp bê bị bẩn hay là nó thật sự bẩn?

Dạy trẻ phân biệt thật - giả nên bắt đầu từ đây nếu trẻ trả lời sai bất kỳ câu hỏi thực tế hay câu hỏi giả vờ trong các bài tập trên đây.

Quy trình dạy học

Tăng cường cấp độ của trò chơi giả vờ

Phải biêt rõ cấp độ ban đầu của trẻ để bắt đầu dạy trẻ các cấp độ tiếp theo. Ví dụ, nếu đứa trẻ đang ở cấp độ trò chơi chức năng (cấp độ 2), hãy khuyến khích đứa trẻ đó thực hành nhiều ví dụ hơn nữa để giúp trẻ đạt đến cấp độ 3. Hộp 4.1 – 4.3 chỉ ra các phần do ngẫu nhiên, nhưng không phải là trò chơi tưởng tượng phổ biến, được phát triển thành các hoạt động tượng trưng và chia sẻ nhiều hơn.

Một ví dụ từ một phần của trò chơi giả vờ “trong công viên”

Billy là một cậu bé khoảng chín tuổi rưỡi. Lứa tuổi trí tuệ của nó tương tự đứa trẻ chín tuổi.

Hộp 4.1.

Ví dụ về trò chơi giả vờ ngẫu nhiên

Billy lấy lúc lắc từ một cái hộp và đẩy nó đi đi lại lại. Rồi sau đó Billy quay hộp vòng quanh. Billy lấy một ít cúc áo nhựa từ hộp “đồng nát” và tung chúng lên cao và bắt chúng. Billy lấy một con búp bê và thử đội nón cho nó. Sau đó, Billy lấy một cái ống hút rồi thổi. Billy lấy một ít chiếc nhẫn nhựa từ hộp “đồng nát”, ném chúng lên cao rồi bắt chúng. Sau đó, cậu ấy cầm lấy vòng tròn dán thẻ và quạt mát cho mình trứơc khi tung nó lên và bắt lấy nó. Billy lại quay vòng quanh, sao đó cậu ấy nhấc vòng xoay lên và quay trên tay. Billy ném những chiếc nhẫn nhựa lên và lại bắt chúng. Rồi Billy ném chúng lên bàn rồi cho quay vòng trên ngón tay. Billy lại ném mấy cúc áo lên cao và lại bắt chúng, sau đó cậu ấy nhìn vào hộp đồng nát để tìm thêm mấy chiếc cúc áo nữa. Không thể tìm được cúc áo nữa, Billy nhặt một vài tấm thẻ và đặt chsung vào hộp. Billy quay lại chỗ đồ chơi, đặt búp bê vào xe đẩy trẻ em. Cậu ấy lại nhặt hình tròng bằng nhựa lên và xoay bằng ngón tay

Hộp 4.2 và hộp 4.3 mô tả hai ví dụ từ phần dạy cách chơi tiếp theo sau trò chơi ngẫu nhiên trên đây. Hai ví dụ này trình bày như đốii thoại giữa giáo viên và Bill. Ví dụ thứ nhất có từ khởi điểm của phần trò chơi tập trung chủ yếu vào tiêu chí chức năng của vật thể. Ví dụ thứ hai có được từ phần giữa của học phần dạy chơi, trong đó giáo viên đưa ra trò chơi mang tính tượng trưng nhiều hơn và sử dụng các vật liệu “đồng nát” sẵn có. Có giải thích cho từng hội thoại để làm rõ việc gì thực sự xảy ra tròng học phần đó.

            Dạy trẻ tự kỷ đọc cảm xúcDạy trẻ tự kỷ đọc cảm xúcDạy trẻ tự kỷ đọc cảm xúcDạy trẻ tự kỷ đọc cảm xúc

Cấp độ 4(b). Dạy cách phân biệt thật – giả

Ví dụ 1. Thay thế vật thể

Vật liệu: một sợi dây

 

Nếu đứa trẻ không thể trả lời câu hỏi thực tế

Hãy giải thích rõ ràng rằng bạn sẽ dừng “giả vờ” lại

Thôi đuợc, bây giờ chúng ta sẽ dừng chơi. Hãy nhìn cho kỹ nhé. Nhìn này, đây thực sự là một sợi dây, giống nhƣ sợi dây buộc giày. Nó không phải là con rắn đâu! Tất nhiên là nó không phải là con rắn rồi, chúng ta chỉ giả vờ thôi! Thực sự đó là gì …. Đó chỉ là…

(Hãy gợi . cho đến khi nào đứa trẻ trả lời chính xác thì thôi)

Nếu đứa trẻ không thể trả lời câu hỏi giả vờ

Hãy lại giả vờ như sợi dây là một con rắn.

Nhìn này, đây là một sợi dây. Chỉ vào sợi dây

Nhưng cô đang giả vờ coi đó là một con rắn. Hãy thực hiện hành động cần thiết.

Nhìn này, nó đang trườn đến chỗ em này…oh, cô hi vọng rằng nó sẽ không cắn cô… Ồ, nó cắn cô rồi, con rắn chết tiệt.

Chúng ta đang giả vờ đây là con rắn, hay chúng ta đang giả vờ đây là sợi dây?... Chúng ta đang giả vờ đây là…

(Hãy gợi . nếu thấy cần thiết cho tới khi trẻ trả lòi đúng)

 

Ví dụ 2.

Hành động giả vờ: chải răng.

Nếu đứa trẻ không thể trả lời thực tế:

Hãy giải thích rõ ràng rằng bạn sẽ dừng “giả vờ’ lại.

Được rồi, bây giờ chúng ta sẽ dừng chơi. Hãy nhìn kỹ này - đây không phải là một cái bàn chải đánh răng... Nhìn này, chẳng có cái gì hết. Chúng ta đang làm gì ….chũng ta chỉ…

(Gợi ý cho đến khi đứa trẻ trả lời chính xác thì thôi)

Nếu đứa trẻ không thể trả lời câu hỏi giả vờ

Hãy thực hiện hành động giả vờ lại một lần nữa

Nhìn này, Cô đang giả vờ đánh răng. Cô đang có rất nhiều kem đánh răng và cô đang đánh răng thật kỹ. Răng của cô sẽ sạch sẽ điều đó là sự thật đấy. Em cũng sẽ đánh răng cho sạch sẽ chứ? Chúng ta đang giả vờ đánh răng hay chúng ta đánh răng thật?... Chúng ta đang …….

(Hãy gợi ý nếu thấy cần thiết cho tới khi trẻ trả lời đúng)

 

Đối với tất cả các cấp độ, nếu trẻ trả lời đúng thì giáo viên khuyến khích động viên và tăng cường hiểu biết cho trẻ bằng câu hỏi “Người ta đang giả vờ/đang thực sự làm gì?”,… Nếu câu trả lời sai thì phải điều chỉnh ngay bằng câu trả lời đúng.

Nguyên tắc giảng dạy chung:

Các nguyên tắc chung bao gồm:

  • Chúng ta có thể giả vờ coi vật thể này là vật thể khác

  • Vật thể giữ nguyên là chính vật thể đó ngay cả khi con người giả vờ nó là vật thể khác

  • Mọi người có thể giả vờ nhƣ là có một sự vật nào đó ở đó trong khi sự thực là chẳng có gì cả

  


Quay về Mục lục ►


PHẦN V. ĐỊNH HƯỚNG TRONG TƯƠNG LAI

Trong quyển sách này chúng tôi đã đưa ra một số phương pháp mà chúng tôi đã dày công nghiên cứu và thử nghiệm trên quan điểm điều trị/giáo dục để mang lại kết quả tốt nhất. Tuy nhiên, chúng tôi mong rằng những phương pháp đó sẽ không làm cho các bạn cảm thấy khó hiểu, ngược lại có thể hỗ trợ đắc lực cho các bạn trong việc nâng cao nhận thức cho trẻ em đặc biệt là những trẻ em mắc chứng bệnh tự kỷ. Trong phần kết thúc này chúng tôi muốn đưa ra một số hướng dẫn cho các nghiên cứu tiếp theo về lĩnh vực này.

HƯỚNG NHÌN CỦA MỘT NGƯỜI NÓI LÊN NGƯỜI ĐÓ MUỐN LÀM, HOẶC NÓI LÊN ĐIỀU MÀ NGƯỜI ĐÓ DỰ ĐỊNH LÀM

Những nghiên cứu thử nghiệm gần đây đã cho thấy rằng trẻ em mắc chứng bệnh tự kỷ thường không quan tâm đến hướng nhìn của một người, trong khi đó hướng nhìn của một người cho biết người đó muốn gì, dự định làm gì, hoặc nhìn nhận hứng thú. Ví dụ, một tình huống tương tự đã được thể hiện trên Hình 5.1, và khi được hỏi: “Claire muốn ăn loại kẹo ngọt nào?”, trẻ em mắc chứng bệnh tự kỷ thường trả lời sai khi cho rằng mắt của Claire là một căn cứ để biết nguyện vọng của Claire. Thay vào đó, trẻ không mắc chứng bệnh tự kỷ dùng hướng nhìn như một “kim chỉ nam tự nhiên” thể hiện nguyện vọng, mục tiêu, hay hứng thú chủa con người. Sau đó, một ý tưởng khác chính là những bài tập như thế có thể được dùng để dạy trẻ mắc chứng bệnh tự kỷ đọc suy nghĩ người khác. Chèn hình 5.1 vào đây Hình 5.1. Claire muốn ăn loại kẹo ngọt nào? Đã được phép sao lại từ Baron-Cohen và các cộng sự (1995)

SỬ DỤNG BỨC ẢNH ĐỂ MINH HOẠ SUY NGHĨ VÀ NIỀM TIN

Một nghiên cứu khác gần đây cho thấy rằng nếu một người nào đó dạy những trẻ em bị chứng bệnh tự kỷ rằng: “Trí não cũng giống như một chiếc máy quay”, điều này thường giúp chúng vượt qua được bài kiểm tra về Niềm tin sai (không trùng với thực tế). Hãy nhớ rằng, mặc dù hiện nay không có minh chứng cho việc khả năng mới này khái quát hoá xa vời, nhưng chúng tôi nói đến ví dụ này đơn giản là vì sử dụng phép ẩn dụ này sẽ có tác dụng hơn đối với việc nâng cao nhận thức trẻ em Phương pháp này đơn giản là nói với trẻ rằng mỗi khi một ai đó nhìn vào cái gì, ánh mắt của họ sẽ ghi lại một bức ảnh về cái đó. Giáo viên có thể cụ thể hóa ý trên thông qua vịec gợi ý rằng: khi nào ánh mắt nhấp nháy, có nghĩa là người đó đang bấm máy chụp ảnh những gì nhìn thấy. Bằng cách này, bạn có thể giúp trẻ em bị chứng bệnh tự kỷ học rất nhanh vì chúng đã nhìn thấy máy ảnh, sau đó thì dạy cho trẻ rằng ai đó muốn tìm vật gì thì đến tìm tại nơi mà vật thể đó có được trong ảnh ở trong đầu. Nếu chúng không tìm thấy do vật thể đã bị dịch chuyển, thì chúng lại chụp hình vào trong đầu điều mà thực tế không giống trong ảnh, nhưng cơ bản là dạy cho trẻ mặc dù lúc đó ảnh đã lỗi thời hoặc không chính xác điều này sẽ chỉ cho biết sẽ phải tìm vật thể đó ở đâu. Đây là phương pháp đầy hứa hẹn, đúc rút từ những nghiên cứu đầu tiên của chúng tôi. Nên nhớ rằng phương pháp này cũng cần phải được thực hiện một cách cụ thể. Ví dụ, trong nghiên cứu của chúng tôi, đầu tiên trẻ được làm quen với chiếc máy ảnh (chúng tôi đã dùng máy ảnh Polaroid do máy này in ra ảnh luôn – hài lòng luôn!). Sau đó,chúng tôi dùng dùng đầu của ma-nơ-canh với những khe hẹp trên đó để trẻ có thể chèn ảnh mà ma-nơ-canh nhìn thấy. Tòan bộ phương pháp thể hiện vố số niềm vui cho trẻ, và đươc hướng dẫn cho nhu cầo giáo dục của trẻ.

SỬ DỤNG HÌNH ẢNH HOẠT HÌNH ĐỂ MINH HOẠ NIỀM TIN

Các nghiên cứu tới đây của chúng tôi sẽ sử dụng các phương pháp đơn giản hơn, dựa trên các bức ảnh trong đầu, đã được miêu tả ở phần trước. Phương pháp mới này chỉ việc thay đổi hình ảnh chụp được bằng hình ảnh hoạt hình cho các bức ảnh. Đây là phương pháp đơn giản hơn bởi vì nó chỉ cần dụng cụ để vẽ ra – một cái bút và một tờ giấy, hoặc phấn và bảng đen. Bạn cũng có thể tượng tượng ra được điều gì sẽ diễn ra tiếp theo. Bước đầu tiên là cho trẻ làm quen với các quy ước của hình ảnh hoạt hình, và những gì nhân vật hoạt hình suy nghĩ phụ thuộc vào những gì họ nhìn thấy . Phần còn lại của phương pháp này là, sau đó đúng như phương pháp ảnh (trứơc đây) nhưng dùng suy nghĩ-ảo tưởng thay thế vào ảnh chụ như một phép hoán dụ cốt lõi. Vấn đề đạo đức Chúng ta biết rõ vấn đề đạo đức sẽ phải xét đến khi nói với những trẻ em mắc chứng bệnh tự kỷ rằng mọi người có ảnh hay suy nghĩ-ảo ảnh trong đầu. Do điều này không thật sự là đúng (như chúng tôi biết!), đó là sự sai lệch đáng kể. Việc nói với trẻ đó chỉ là phép hoán dụ không có tác dụng, nhưng chúng tôi đã dùng một mẫu lời nói để thể hiện tương tự: “Mọi người có các vật thể chỉ giống nhƣ ảnh (hay ảo ảnh) trong đầu”. Một số giáo viên có thể băn khoăn khi gặp tình huống này, và có thể trù trừ chi tiết này có cần thiết hay không, đặc biệt là giá trị của việc nói cho trẻ mắc bệnh tự kỷ rằng mọi người có ảnh trong đầu có tác dụng hơn đối với vấ dề đạo đức rằng đó là sự sai lệch. Chúng tôi chỉ muốn nhắc ra đây để cân nhắc

KẾT HỢP LƯU TÂM VÀ THÔNG CẢM

Cuối cùng, một số giáo viên khác có thể cho rằng các phương pháp miêu tả trong quyển sách này hơi giả tạo và mang tính sách vở, và rằng khả năng đọc được suy nghĩ sẽ chỉ được nâng cao bằng cách tập trung vào điềm báo trước: kết hợp lưu tâm và/hoặc lòng cảm thông. Với những trường hợp như vậy, việc tiếp cận giữa con người với con người càng nhiều thì càng hữu ích, và chúng tôi khuyến khích giáo viên làm việc như vậy, đặc biệt là với các trẻ yếu ngôn ngữ, và dành cho những ai mà không thể tiếp cận được các phương pháp trong quyến sách Hướng dẫn này. Cuối cùng, chúng tôi hi vọng rằng tổ hợp các phương pháp mà chúng tôi giới thiệu sẽ có ích cho các bạn trong việc dạy dỗ trẻ em nâng cao nhận thức, đặc biệt là đối với những trẻ em mắc chứng bệnh tự kỷ. Chúng tôi hi vọng sẽ nhận được ý kiến đóng góp của các bạn, phương pháp nào hữu ích, phương pháp nào không, và nên bổ sung những phương pháp nào. Sự cố gắng chính là tất cả những gì chúng ta cần làm.

 


Quay về Mục lục ►


PHỤ LỤC

VÍ DỤ MỘT SỐ MẪU GHI NHẬN

Mẫu ghi nhận được thực hiện dành cho từng phần dạy học/đánh giá để theo dõi tiến bộ một cách hệ thống nhất. Ví dụ về các bảng biểu để ghi nhận tiến bộ về nhận thức và trò chơi liên quan đến cảm xúc và niềm tin được cũng cấp sau đây; mặc dù vậy, giáo viên có thể nghĩ ra những mẫu khác cho mình.

NHẬN THỨC CẢM XÚC: MẪU GHI NHẬN

Các cấp độ về nhận thức cảm xúc:

Cấp độ 1: Nhận biết khuôn mặt trong ảnh

Cấp độ 2: Nhận biết khuôn mặt dạng biểu đồ

Cấp độ 3: Cảm xúc dựa vào tình huống

Cấp độ 4: Cảm xúc dựa vào nguyện vọng

Cấp độ 5: Cảm xúc dựa vào niềm tin

 

Hướng dẫn quản lý

1. Bắt đầu từ cấp độ 1 để tạo ra cấp độ cơ sở = trẻ trả lời sai từ đây

2. Để đạt được mỗi cấp độ, trẻ phải đạt được 4 bài tập

3. Để đạt được Cấp độ 3-5, trẻ cần trả lời chính xác chỉ các câu hỏi cảm xúc, nhưng các câu trả lời lý giải phải được ghi nhận lại.

4. Bắt đầy dạy trẻ tại cấp độ mà trẻ không trả lời được bài tập bất kỳ

5. Không được bỏ qua bất kỳ cấp độ nào cho tới khi đứa trẻ đạt được cấp độ trước đó

6. Nên biết rằng trẻ có thể chuyển sang học “ngược lại” các học phần trước, không phải chỉ là “tiếp theo”

 

NHẬN THỨC DỰA VÀO CẢM XÚC: MẪU GHI NHẬN

Tên của trẻ:………………………………………………………………………….

Tên giáo viên:………………………………………………………………………..

Ngày học thứ:…………………… Ngày:………………………………………..

Cấp độ 1: Nhận biết khuôn mặt trong ảnh (hãy đánh dấu √ vào câu trả lời đúng và dấu X vào câu trả lời sai)

NHẬN THỨC DỰA VÀO CẢM XÚC: MẪU GHI NHẬN

Tên của trẻ …………………………………………………………………………

Tên giáo viên:……………………………………………………………………….

Ngày học thứ: ……………………………… Ngày:………………………………

Cấp độ 2: Nhận biết khuôn mặt dạng biểu đồ (hãy đánh dấu √ vào câu trả lời đúng và dấu X vào câu trả lời sai)

NHẬN THỨC DỰA VÀO CẢM XÚC: MẪU GHI NHẬN

Tên của trẻ:…………………………………………………………………………...

Tên giáo viên:…………………………………………………………………………

Ngày học thứ: ……………………………… Ngày:…………………………………

 

Cấp độ 3: Cảm xúc dựa vào tình huống (hãy đánh dấu √ vào câu trả lời đúng và dấu X vào câu trả lời sai)

 

NHẬN THỨC DỰA VÀO CẢM XÚC: MẪU GHI NHẬN

Tên của trẻ:…………………………………………………………………………...

Tên giáo viên:…………………………………………………………………………

Ngày học thứ: ……………………………… Ngày:…………………………………

 

Cấp độ 4: Cảm xúc dựa vào nguyện vọng (hãy đánh dấu √ vào câu trả lời đúng và dấu X vào câu trả lời sai)

NHẬN THỨC DỰA VÀO CẢM XÚC: MẪU GHI NHẬN

Tên của trẻ:…………………………………………………………………………...

Tên giáo viên:…………………………………………………………………………

Ngày học thứ: ……………………………… Ngày:…………………………………

 

Cấp độ 5: Cảm xúc dựa vào niềm tin (hãy đánh dấu √ vào câu trả lời đúng và dấu X vào câu trả lời sai)

Các cấp độ nhận thức trên cơ sở niềm tin

Cấp độ 1: Tình huống nhận thức đơn giản

Cấp độ 2: Tình huống nhận thức phức tạp

Cấp độ 3: Nhìn thấy để nhận biết

Cấp độ 4: Niềm tin đúng (trùng với thực tế)

Cấp độ 5: Niềm tin sai (không trùng với thực tế)

Hướng dẫn quản lý

1. Bắt đầu từ cấp độ 1 để tạo ra cấp độ cơ sở = trẻ trả lời sai từ đây

2. Để đạt được mỗi cấp độ, trẻ phải đạt được 3 bài tập

3. Để đạt được Cấp độ 3, trẻ phải trả lời chính xác câu hỏi tri thức

4. Để đạt được Cấp độ 4-5, trẻ phải trả lời chính xác câu hỏi niềm tin

5. Bắt đầy dạy trẻ tại cấp độ mà trẻ không trả lời được bài tập bất kỳ

6. Không được bỏqua bất kỳ cấp độ nào cho tới khi đứa trẻ đạt được cấp độ trước đó

7. Nên biết rằng trẻ có thể chuyển sang học “ngược lại” các học phần trước, không phải chỉ là “tiếp theo”

 

NHẬN THỨC DỰA TRÊN NIỀM TIN: MẪU GHI NHẬN

Tên của trẻ:…………………………………………………………………………….

Tên giáo viên:…………………………………………………………………………..

Ngày học thứ: ……………………………… Ngày:…..……………………………..

Cấp độ 1: Tình huống nhận thức đơn giản (hãy đánh dấu √ vào câu trả lời đúng và dấu X vào câu trả lời sai)

NHẬN THỨC DỰA TRÊN NIỀM TIN: MẪU GHI NHẬN

Tên của trẻ:…………………………………………………………………………….

Tên giáo viên:…………………………………………………………………………..

Ngày học thứ: ……………………………… Ngày:…..……………………………..

Cấp độ 2: Tình huống nhận thức phức tạp (hãy đánh dấu √ vào câu trả lời đúng và dấu X vào câu trả lời sai)

NHẬN THỨC DỰA TRÊN NIỀM TIN: MẪU GHI NHẬN

Tên của trẻ:…………………………………………………………………………….

Tên giáo viên:…………………………………………………………………………..

Ngày học thứ: ……………………………… Ngày:…..……………………………..

Cấp độ 3: Tình huống nhận thức đơn giản (hãy đánh dấu √ vào câu trả lời đúng và dấu X vào câu trả lời sai)

NHẬN THỨC DỰA TRÊN NIỀM TIN: MẪU GHI NHẬN

Tên của trẻ:…………………………………………………………………………….

Tên giáo viên:…………………………………………………………………………..

Ngày học thứ: ……………………………… Ngày:…..……………………………..

Cấp độ 4: Niềm tin đúng/trùng với thực tế (hãy đánh dấu √ vào câu trả lời đúng và dấu X vào câu trả lời sai)

NHẬN THỨC DỰA TRÊN NIỀM TIN: MẪU GHI NHẬN

Tên của trẻ:…………………………………………………………………………….

Tên giáo viên:…………………………………………………………………………..

Ngày học thứ: ……………………………… Ngày:…..……………………………..

Cấp độ 5: Niềm tin sai/không trùng với thực tế (hãy đánh dấu √ vào câu trả lời đúng và dấu X vào câu trả lời sai)

TRÒ CHƠI GIẢ VỜ: MẪU GHI NHẬN

Hãy quan sát trẻ chơi tự do và giải mã thành các cấp độ sau:

Cấp độ 1: Chơi theo cảm hứng

Cấp độ 2: Giả vờ tự phát (hai ví dụ hoặc ít hơn )

Cấp độ 3: Giả vờ tự phát (hai ví dụ hoặc nhiều hơn)

Cấp độ 4: Trò chơi giả vờ (hai ví dụ hoặc ít hơn )

Cấp độ 5: Trò chơi giả vờ (hai ví dụ hoặc nhiều hơn)

Cấp độ của trò chơi tự do:

Mô tả hành động trò chơi tự do:

Cấp độ đạt được khi có hướng dẫn:

----------------------------------------------------------------------------------------------------

Để đăng ký nhận sách và thông tin từ website, vui lòng đăng ký Tại Đây

Tìm hiểu thêm các cuốn sách khác tại http://sachtuky.com