The Reason I Jump (Lý do tôi nhảy)

20/12/2016 | 1830 | Quản trị viên | Điểm sách

Naoki Higashida là cậu bé bị tự kỷ nhưng vô cùng thông minh và dí dỏm. Anh đã xuất bản một vài tác phẩm tiểu thuyết cũng như phi tiểu thuyết và dành nhiều giải thưởng. Anh cũng có nhiều buổi trò chuyện về tự kỷ và viết một blog về hội chứng này.

Khi tôi còn bé, tôi không hề biết rằng tôi là một đứa trẻ có nhu cầu đặc biệt. Làm sao mà tôi biết? Do bởi người ta nói cho tôi biết là tôi khác hẳn mọi người, và đó là một vấn đề. Thật là đúng như vậy. Rất khó khăn cho tôi hành động như một người bình thường, và ngay cả bây giờ tôi vẫn không thể “làm” một cuộc trò chuyện thật sự. Tôi không có vấn đề đọc sách thành tiếng và ca hát, nhưng ngay khi tôi cố trò chuyện với một người nào đó, chữ nghĩa của tôi bỗng biến đi đâu mất. Đôi khi tôi tìm ra được vài chữ – nhưng ngay cả những chữ này có thể mang ý nghĩa ngược hẳn với điều tôi muốn nói! Tôi không thể trả lời một cách thích hợp khi người ta bảo tôi làm cái gì đó, và bất cứ khi nào tôi thấy lo lắng sợ hãi tôi lập tức bỏ chạy ra khỏi nơi ấy. Do đó ngay cả một hoạt động đơn giản như mua sắm cũng là một vấn đề khó khăn nếu tôi phải tự làm công việc này.

Tại sao tôi không thể làm những việc này? Trong những ngày tôi đang cơn bực dọc, khốn khổ, vô dụng, tôi bắt đầu tưởng tượng cuộc đời sẽ như thế nào nếu tất cả mọi người đều mắc hội chứng tự kỷ. Nếu chứng tự kỷ được xem như là một đặc điểm tích cách cá nhân, mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn và chúng tôi sẽ sung sướng hơn bây giờ. Chắc chắn, có những lúc chúng tôi gây khó khăn cho người khác, nhưng điều chúng tôi thật sự mong muốn là có thể nhìn về một tương lai sáng sủa hơn.

Cám ơn sự hướng dẫn tôi học với cô Suzuki ở trường Hagukumi, và mẹ tôi, tôi đã học cách truyền đạt tư tưởng qua chữ viết. Bây giờ tôi có thể viết trên máy tính. Vấn đề là, có nhiều trẻ em với hội chứng tự kỷ không có phương tiện để biểu lộ ý kiến, và thường xuyên ngay cả cha mẹ của những trẻ em này cũng không có khái niệm gì về ý nghĩ của những đứa con. Vì thế, hy vọng lớn nhất của tôi là tôi có thể giúp đỡ chút ít bằng cách giải thích, trong cách riêng của tôi, điều gì xảy ra trong suy nghĩ của những người mang hội chứng tự kỷ. Tôi cũng hy vọng rằng, đọc quyển sách này, bạn sẽ trở thành người bạn tốt hơn với những người bị mắc hội chứng tự kỷ.

Bạn không thể xét đoán một người bằng hình dáng bên ngoài của họ. Nhưng một khi bạn hiểu nội tâm của người kia, cả hai có thể trở nên gần gũi thân thiết với nhau hơn. Từ quan điểm của bạn, thế giới của những người tự kỷ có lẽ là một nơi hoàn toàn bí mật. Vì thế, xin bạn dành chút thì giờ lắng nghe những điều tôi cần phải nói ra.

Và mong bạn có một chuyến du hành vui vẻ xuyên qua thế giới của chúng tôi.

Naoki Higashida

Nhật Bản, 2006

Trích: The reason I jump